hồng chị Lâm là khu ủy đấy, cô thì sao?”Hạ Chân Ngọc nghĩ cô gái này rất thẳng tính, nhưng được cái khá nhiệt tình, vì vậy cười cười nói “Tôi được thư ký Đỗ ở tòa thị chính giới thiệu đến đây.”Lúc này, Lâm Vi vẫn luôn xem phim cũng xoay người, xông đến chỗ Hạ Chân Ngọc, mỉm cười thân mật nói “Ý cô nói là trưởng thư ký Đỗ ở tòa thị chính phải không?”Hạ Chân Ngọc gật gật đầu, bình thường đều cùng với Chu Cẩn Vũ xưng hô thành thói quen, quên mất ở bên ngoài cấp bậc của thư ký Đỗ cũng rất cao.Lâm Vi lập tức tươi cười nói “Hóa ra là họ hàng của trưởng thư ký Đỗ, thế mà không nói, sau này cô có chuyện gì cứ tìm tôi, ngàn vạn lần không cần khách khí.”Hạ Chân Ngọc cười đáp ứng, lại hỏi bình thường làm những công việc gì, Trần Oánh liền bật cười “Nói cho cô biết, tầng hai của chúng ta có mấy văn phòng toàn là người nhà của những đơn vị có liên quan. Bình thường đều là lướt Internet, xem phim, nếu không thì đi dạo phố, chẳng qua bây giờ trời lạnh nên không muốn ra ngoài.”Hạ Chân Ngọc nhìn thấy một đống đồ ăn trên bàn Trần Oánh, đã hiểu, Chu Cẩn Vũ đúng là đã sắp xếp cho cô một công việc nghỉ dưỡng, vì vậy cũng nhập gia tùy tục mở máy tính lên chuẩn bị ngẩn ngơ lên mạng.Lúc này Trần Oánh còn nói thêm “Haizzz, sau này chúng tôi gọi cô là Tiểu Hạ à?”Hạ Chân Ngọc nói “Đừng, còn chưa biết ai già ai trẻ đâu, tôi 29 tuổi rồi, còn cô?”Trần Oánh xấu hổ nói “Em 24, vừa mới tốt nghiệp một thời gian, biết là làm ở chỗ này cũng uổng phí đi, nhưng làm ở đây dễ tìm được đối tượng.”Hạ Chân Ngọc nói “Vậy em phải gọi chị là chị Hạ rồi”Lâm Vi lúc này mới nói “Chị 35 tuổi rồi, đã có con 8 tuổi, Tiểu Hạ, em kết hôn chưa?”(91)Hạ Chân Ngọc lắc đầu nói chưa, Trần Oánh cười nói “Haha, có người còn hơn cả em rồi, xem các chị từ nay về sau có ai còn người thân gì thì giới thiệu hết cho em đi.”Lâm Vi cười nói “Em bây giờ vẫn còn trẻ, bây giờ 30 tuổi mà chưa kết hôn có đầy, không cần phải vội, gặp người phù hợp thì hẵng xem xét. Bây giờ chị cũng rất hối hận, có con thật sự rất mệt mỏi, ai thích thì chị đây đem cho luôn đấy.”Trần Oánh cũng vừa cười vừa nói “Đúng đấy, vì thế em nghĩ cũng không phải gọi là chị Hạ nữa đâu, sẽ làm chị già đi đấy, gọi là Chân Ngọc là được rồi nhỉ!”Hạ Chân Ngọc gật đầu, tỏ vẻ không ngại gì lắm.Ba người nói chuyện phiếm một lúc, sau đó máy tính của ai người ấy ngồi chơi, cách giờ nghỉ trưa khoảng nửa tiếng, Trần Oánh mới bắt đầu nói mình đói bụng, Lâm Vi liền nói cùng đi ăn cơm, Hạ Chân Ngọc nghĩ những tin xấu đều từ nơi đó mà ra, ở đây có lẽ cũng không ngoại lệ.Đợi đến khi ra ngoài văn phòng, Hạ Chân Ngọc mới phát hiện, những nhân viên từ các phòng khác cũng lục tục đi ra, mọi người cùng nhau đến căng tin, có người nhìn thấy Hạ Chân Ngọc lạ mặt liền hỏi là ai, Lâm Vi thay Hạ Chân Ngọc trả lời từng người.Nghe xong Lâm Vi giới thiệu, những người này thoáng cái đã xông tới, thái độ đặc biệt nhiệt tình, có những đồng nghiệp nam không tiến đến, có điều vẫn gật đầu xem như chào hỏi.Đột nhiên có người nói “Tiểu Hạ, bộ đồ của cô có phải mua ở Hối Kỳ không, cửa hàng khác không có đâu.”Chân Ngọc đâu có biết bộ đồ này được mua ở đâu, dù gì cũng đều do Chu Cẩn Vũ mua rồi treo trong tủ quần áo, giờ nghe người ta hỏi thế cũng chỉ biết gật đầu nói đúng.Mấy cô gái kia lại càng nóng mắt, nghe nói Hạ Chân Ngọc chưa kết hôn, liền lập tức có bốn năm đối tượng giới thiệu cho cô, nguyên nhân còn phải hỏi sao? Có quan hệ với trưởng thư ký Đỗ ở tòa thị chính, mặc đồ mấy nghìn tệ một bộ, điều kiện trong nhà chắc chắn cũng không thua kém, vì vậy tất cả đều nghĩ xem trong nhà mình, họ hàng thân thích xem có người đàn ông nào chưa lập gia đình hay không.Hạ Chân Ngọc bắt đầu xấu hổ, Chu Cẩn Vũ nói cách xa đàn ông một chút, nhưng bây giờ đám phụ nữ này cũng rất đáng ngại, chỉ có thể ứng phó trước mắt rằng mình không muốn kết hôn, kết quả một trận hết phản đối rồi lại khuyên bảo đều bay đến, khiến Hạ Chân Ngọc dở khóc dở cười.Hạ Chân Ngọc đi làm vài ngày nhàn nhã, tan tầm về đúng giờ, trước Tết m lịch, Chu Cẩn Vũ thực sự rất bận, ngày nào cũng đến tận khuya mới về nhà, có điều, cứ bảy giờ anh lại gọi điện về máy cố định ở nhà, Hạ Chân Ngọc ngoan ngoãn nghe máy, thời gian cứ như vậy trôi qua.Hôm nay, Hạ Chân Ngọc cùng hai cô gái trong văn phòng vẫn nói chuyện về tin tức như thường lệ, sau đó từng người đi mua sắm, xem phim. Lúc này, ngoài có ai đó gõ cửa hai tiếng, sau đó trực tiếp đẩy cửa vào, ba người ngẩng đầu liền thấy Chủ nhiệm Trương – Trương Chí đến, đằng sau còn dẫn theo một chàng trai trẻ, Hạ Chân Ngọc đoán chừng cậu trai này cao ít nhất cũng phải 1m85, hơn nữa nhìn cũng không tệ, rạng rỡ như ánh mặt trời.(92)Chủ nhiệm Trương cười nói “Cơ quan chúng ta từ năm ngoái đều có thêm người mới vào nhỉ! Đây là đồng nghiệp mới, tên là Trịnh Việt. Tiểu Trịnh, ở đây ngoài Tiểu Trần bằng tuổi với cậu, còn lại đều lớn tuổi hơn, làm việc chung vui vẻ nhé. Cậu là đàn ông duy nhất ở đây, cố gắng nhé, nếu bình thường không có gì làm thì đọc nhiều sách vào, tương lai chắc chắn sẽ tạo được tiền đồ!”Nói xong, Chủ nhiệm Trương giới thiệu Trịnh Việt với ba người
