Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325821

Bình chọn: 10.00/10/582 lượt.

hỏi.

Trần Minh Sinh trầm lặng lắc đầu.

Đống băng gạc thật dày bao trọn lấy đầu anh, Dương Chiêu giơ một bàn tay khác ra, vuốt vuốt hàng lông mày rồi chạm vào cái mũi của anh. Mũi anh hơi bầm, nhưng vết thương trông không nặng lắm.

“Hiếm khi anh ngoan thế này.” Dương Chiêu cười trêu.

Trần Minh Sinh liếc nhìn cô, anh không lên tiếng.

Dương Chiêu lại tinh nghịch: “Mặt còn bị người ta đánh thành thế này nữa chứ.”

Trần Minh Sinh ngập ngừng: “Có phải hốc hác lắm không?”

Dương Chiêu gật đầu: “Ừm.”

Trần Minh Sinh kinh ngạc nhìn cô, Dương Chiêu đề nghị: “Trần Minh Sinh, em đưa anh ra nước ngoài điều trị nhé.”

Trần Minh Sinh lắc đầu.

“Anh…”

“Dương Chiêu.” Trần Minh Sinh chậm chạp mở miệng: “Có thể là… Anh nói là có thể thôi, bệnh của anh có thể trị không khỏi.”

Dương Chiêu: “Không trị thì làm sao biết khỏi hay không chứ?”

Nét mặt Trần Minh Sinh ủ rũ, anh không trả lời.

Thật ra, không chỉ tay chân run rẩy, Dương Chiêu còn có thể nhận ra, đến cả nói chuyện Trần Minh Sinh cũng phải rất cố sức. Dương Chiêu bảo: “Anh đừng lo, mấy hôm nữa em sẽ nhờ người liên hệ với bệnh viện.

“Anh không đi.” Trần Minh Sinh nhỏ giọng đáp.

“Trần Minh Sinh, đây không phải là chuyện anh nên tranh cãi, anh—”

“Anh không đi—” Trần Minh Sinh bỗng quát lớn.

Dương Chiêu giật mình, những lời chưa nói cũng ngừng lại.

Cô hoàn toàn không ngờ Trần Minh Sinh sẽ to tiếng với cô như vậy, đến cả Trần Minh Sinh cũng không đoán được mình lại như thế. Sau khi quát xong, anh nhanh chóng nâng tay lên, ôm kín mặt mình, ngực anh hình như rất khó chịu, anh thở hổn hển từng hơi một.

Dương Chiêu nhận ra sự bất thường của anh, cô đứng lên muốn gọi bác sĩ. Trần Minh Sinh bỗng giữ chặt tay cô—

“Đừng… đừng, Dương Chiêu, không cần đâu, anh không sao, không sao cả.” Trần Minh Sinh không thể ngồi dậy, chỉ có thể vươn tay níu lấy cô. Dương Chiêu lập tức quay lại đỡ anh nằm xuống, nhưng hình như Trần Minh Sinh không muốn nằm, tay anh vẫn không có sức nhưng vẫn cố nắm lấy cổ tay Dương Chiêu.

“Xin lỗi em…” Anh nghẹn ngào: “Xin lỗi em, Dương Chiêu, anh… anh bây giờ—”

Anh mặc chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình, Dương Chiêu nhìn thoáng vai anh, anh gầy đi rất nhiều. Dương Chiêu nhoài người tới, nhẹ nhàng ôm anh.

“Không sao, em biết.” Tay cô chạm đến lưng anh, không biết có phải ảo giác của cô không mà cô cảm thấy tay cô dường như đã chạm vào sống lưng anh.

“Dương Chiêu…” Cả cơ thể Trần Minh Sinh tựa vào người Dương Chiêu, giọng nói của anh vừa trầm lại vừa chậm: “Nếu trị không hết, em có phải… có phải sẽ…”

“Sẽ gì?” Cô hỏi.

Trần Minh Sinh im lặng một lúc lâu, mới nói với Dương Chiêu: “Dương Chiêu, nếu trị không hết, chúng ta chia tay đi.”

Dương Chiêu đứng thẳng dậy, chăm chú nhìn anh. Trần Minh Sinh không đáp, anh cúi thấp đầu. Dương Chiêu chỉ có thể nhìn thấy lớp băng gạc băng bó vết thương và hàng lông mày rậm đen của anh.

“Đó là quyết định của anh sao?” Dương Chiêu hỏi.

“Ừ.”

Dương Chiêu nhìn anh một cách lạ lùng, người đàn ông trước mặt cô gần như đã trắng tay. Anh chỉ còn lại cơ thể tàn tạ và trí nhớ chẳng biết có tốt hay không kia.

Nhưng dù là vậy, anh vẫn chọn đẩy cô ra.

“Anh muốn làm một người đàn ông chân chính ư?” Dương Chiêu hỏi: “Vì không thể nắm chặt tay em nên dứt khoát buông ra?”

Trần Minh Sinh không đáp.

“Lý do của anh nực cười quá.” Dương Chiêu kết luận.

Cô đỡ Trần Minh Sinh nằm xuống giường.

Dương Chiêu không phải loại phụ nữ biết chăm sóc người khác, tuy rằng cô muốn nhưng từ tấm lòng đến suy nghĩ không thể dung hòa nhau. Nhìn cách cô săn sóc Dương Cẩm Thiên là biết.

Dương Chiêu tính tìm một hộ lý giỏi để giúp chăm sóc Trần Minh Sinh.

Cô quả là một người phụ nữ rất có năng lực, chỉ trong một ngày, cô đã sắp xếp được rất nhiều chuyện.

Lúc giữa trưa, Dương Cẩm Thiên đến bệnh viện đưa cơm cho Dương Chiêu.

Dương Chiêu chỉ ăn vài miếng.

“Buổi sáng em đi đâu?” Cô hỏi cậu.

Dương Cẩm Thiên đáp: “Em ngủ nướng cho đã, mới dậy không lâu.”

Dương Chiêu: “Vậy tiếp theo em làm gì?”

“Em tính đến tham quan viện bảo tàng của tỉnh Vân Nam, chờ đến tối em sẽ qua đón chị.”

Dương Chiêu gật đầu , “Chú ý an toàn.”

“Em biết.”

Dương Chiêu ăn chưa tới mười phút đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Chị.” Dương Cẩm Thiên gọi Dương Chiêu, cô quay đầu lại, Dương Cẩm Thiên bảo: “Chị… chị đừng lo lắng quá, sắc mặt của chị bây giờ xấu lắm đó.”

Dương Chiêu nhẹ giọng trả lời: “Thật không, chị biết rồi.”

Cô không quay về phòng bệnh ngay mà vào toilet.

Trong gương, một cô gái mặc chiếc váy dài màu xanh lam nhạt, cô cảm thấy sắc mặt của cô vẫn rất ổn. Có lẽ Dương Cẩm Thiên từ thần thái của cô mà đoán ra tâm trạng cô hiện giờ.

Dương Chiêu hít sâu một hơi, cô lấy phấn trong túi ra, dặm thêm chút phấn trên mặt.

Có một người phụ nữ sắc mặt chán chường bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô ta bước đến bồn rửa vặn nước rửa tay, cô ta liếc nhìn Dương Chiêu sau đó đột ngột nói: “Vào bệnh viện còn trang điểm làm gì.”

Không chờ Dương Chiêu lên tiếng, cô ta giũ giũ nước trên tay, xoay người bỏ đi.

Dương Chiêu thoáng nhìn theo bóng cô ta, rồi quay đầu nhìn mình trong gươn


Pair of Vintage Old School Fru