Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326144

Bình chọn: 10.00/10/614 lượt.

thái dương mình, cô nhỏ nhẹ: “Trần Minh Sinh không phải người xấu, vì sao em không chịu chấp nhận anh ấy.”

“Vì chị.”

Dương Chiêu nắm chặt mép giường.

Câu trả lời của Dương Cẩm Thiên dường như chẳng đâu vào đâu nhưng hình như hoàn toàn hợp lý.

Bởi vì chị, em có cảm giác, vì sự xuất hiện của anh ta, chị trở nên yếu đuối và đau khổ.

“Chị, chị thích anh ta là chuyện của chị, nhưng em sẽ không chấp nhận anh ta. Chỉ cần chị vẫn còn trong bộ dạng này, em sẽ không bao giờ chấp nhận anh ta.”

Dương Chiêu cúi đầu, Dương Cẩm Thiên không nhìn rõ nét mặt của cô.

Yên lặng một lát, Dương Cẩm Thiên cảm thấy có lẽ Dương Chiêu đang đau lòng. Nhưng cậu vẫn không sửa lời.

Dương Chiêu ngẩng đầu.

Cô nở nụ cười.

Dương Cẩm Thiên vốn đã đoán rất nhiều phản ứng của cô, chỉ không ngờ cô lại cười.

Hơn nữa, đó không phải là cười khổ, cười bất đắc dĩ mà là một nụ cười thật lòng, dù hơi mệt mỏi, hơi nhợt nhạt, nhưng đúng là một nụ cười.

Cô nói với cậu: “Tiểu Thiên, cuối cùng em cũng có chỗ giống người nhà họ Dương rồi.”

Buổi tối, Dương Chiêu quay lại bệnh viện.

Cô len lén vào phòng bệnh Trần Minh Sinh, mẹ anh đã đi khỏi.

Dương Chiêu đứng trước cửa một lúc, cô hơi do dự mình có nên đi vào hay không.

Bây giờ đã quá trễ, cô nghĩ nếu Trần Minh Sinh đang ngủ, có phải cô đã đến quấy rầy anh không.

Ngay vào lúc cô còn đang do dự, cửa bật mở.

Văn Lỗi thấy cô, nhỏ giọng: “Chị dâu đến rồi ạ?”

“Ừ.” Dương Chiêu hỏi: “Hôm nay tới lượt cậu?”

“Vâng.” Văn Lỗi thoáng dừng lại, giải thích: “Chị dâu, em có nghe… chuyện của chị và mẹ anh Sinh, có lẽ bác hiểu lầm thôi, chúng em sẽ giải thích rõ, chị—”

“Tôi biết.” Dương Chiêu cắt ngang lời cậu, cô biết cậu muốn nói gì.

“Anh ấy ngủ chưa?” Dương Chiêu hỏi.

“Vẫn chưa, anh Sinh ban ngày ngủ nhiều quá.” Văn Lỗi nhường đường cho Dương Chiêu: “Em sẽ chờ bên ngoài.”

“Làm phiền cậu.”

Dương Chiêu vào phòng, trong phòng không bật đèn. Cô lặng lẽ bước đến bên giường Trần Minh Sinh, anh đã tỉnh lại, đang nhìn cô.

Dương Chiêu xoay người, vén rèm cửa ra.

Ánh trăng chiếu vào phòng.

Dương Chiêu quay lại bên Trần Minh Sinh, cô ngồi một lát, căn phòng cực kỳ yên tĩnh.

“Sắc thái này anh thấy có quen không?” Dương Chiêu lên tiếng.

Trần Minh Sinh không biết sắc thái đó là gì, anh cố sức nâng tay lên phủ lên bàn tay Dương Chiêu.

Dương Chiêu nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ.

Ánh trăng khoác lên căn phòng một màu bạc đen nhàn nhạt, lạnh lẽo. Một chiếc giường, một khung cửa sổ, một vầng trăng sáng và hai người.

“Dường như đã từng trông thấy…” Dương Chiêu thì thầm.

“Dương Chiêu…” Trần Minh Sinh nhỏ nhẹ: “Mẹ anh, bà hơi lạ… Em đừng để bụng.”

Dương Chiêu lắc đầu kéo tay anh, đôi mắt cô vẫn nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

Đêm đó hai người nói rất nhiều.

Rõ ràng Trần Minh Sinh rất gắng sức nói chuyện, nhưng anh lại không ngừng nói, giống như anh muốn đem hết những lời trọn đời mình nói bằng hết với cô.

Anh kể cô nghe thân thế của anh, nói với cô trong cuộc đời anh, anh có tất cả hai người cha.

Một người cha ruột anh chưa từng gặp mặt, và một người cha không chung dòng máu nhưng đã dạy anh nên người.

Hai người cha này, đã dùng ngôn ngữ có tiếng hoặc vô thanh, dùng hành động hữu hình hay vô hình, từ lúc anh còn bé thơ, đã luôn đẩy anh về một phương hướng đã định trước.

Anh kể với cô, mẹ anh trọn đời yêu ba anh, yêu đến gần như hóa điên. Bà cảm thấy người phụ nữ phải luôn ở bên cạnh chăm sóc người đàn ông của mình trọn đời trọn kiếp.

“Anh có hối hận không?” Dương Chiêu hỏi anh.

Trần Minh Sinh im lặng một lúc lâu, cuối cùng lắc đầu.

Dương Chiêu nở nụ cười: “Thật không? Không phải là cố thể hiện đó chứ?”

Trần Minh Sinh dường như thoáng ngẫm nghĩ, sau đó khẽ lắc đầu.

Cuộc đời anh lúc trầm lúc bổng, càng lấn càng sâu, anh càng tin tưởng số phận, cho nên anh không hề hối hận.

Anh tin tất cả mọi thứ đều đã được định trước.

Hơn nữa anh cũng không thể hối hận.

Nếu anh cúi đầu khuất phục, vậy có nghĩa là anh đã chối bỏ tất cả mọi thứ trước đây, chối bỏ người cha của anh, từ bỏ Nghiêm Trịnh Đào, phủ nhận chú Từ, Văn Lỗi, thậm chí chối bỏ cả Dương Chiêu.

“… Anh không hối hận.” Trần Minh Sinh đáp.

“Hồi tưởng lại, anh không hề hối hận.”

“Anh chỉ hơi tiếc nuối.”

“Nếu anh có thể thông minh hơn, nếu anh có thể cố gắng hơn, có lẽ anh sẽ tốt hơn bây giờ.”

Dương Chiêu vuốt ve khuôn mặt anh, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Vậy là đủ rồi, Trần Minh Sinh.” Cô bảo: “Thế là đủ lắm rồi.”

“Nếu có thể,” Trần Minh Sinh nói tiếp, “Nếu anh có thể khỏe lên, anh sẽ đi gặp ba mẹ em…”

Mái tóc đã che khuất gương mặt cô.

Trong mắt Trần Minh Sinh, bóng hình cô hơi thảng thốt.

Anh không hề chú ý rằng, trong lúc nói chuyện tay anh đã run lên rất nhiều lần. Toàn bộ sức chú ý của anh đều dồn vào Dương Chiêu.

“Em đang khóc ư?” Anh đột ngột hỏi.

Bàn tay đang nắm chặt tay Dương Chiêu của anh vẫn run nhè nhẹ, tinh thần anh hơi mơ màng, anh cứ nghĩ cơn run rẩy này là của Dương Chiêu.

Đến khi anh hỏi, tay Dương Chiêu cũng run lên thật.

Trần Minh Sinh cười thản nhiên: “Có phải em đang khóc không?”

Dương Chiêu chậm chạp xoay qua, c


Disneyland 1972 Love the old s