nào nhúc nhích.
Nhưng tay hai người vẫn luôn nắm chặt.
Tay cô rất khô, dường như tay cô cũng giống con người cô vậy, lạnh lùng, lạnh nhạt. Chỉ có duy nhất một tình huống bạn có thể thấy được linh hồn nóng bỏng của cô — đó là bạn cũng phải mở rộng lòng mình.
Tương tự loại người như Trần Minh Sinh, trông có vẻ kiên cường không đổ, nhưng thật ra là một cái màn thầu vỏ cứng ruột mềm.
Những dao động, những mờ mịt đã bám dính lấy bước chân anh.
Chỉ có kiểu người cực kỳ thẳng thắn, trực tiếp, không che giấu bất kỳ thứ gì mới có thể kéo anh ra khỏi góc khuất tối tăm, tĩnh lặng.
Cô cứu vớt anh vào đêm mưa to gió lớn ấy.
Dùng chính bản thân cô.
Tuy rằng không ai thấu hiểu, cũng chẳng ai quan tâm.
Chương 69
Hôm đó, Dương Chiêu vẫn ở cùng Trần Minh Sinh cho đến lúc anh ngủ say.
Thật ra cũng không quá muộn, đại khái chừng bảy tám giờ tối, Trần Minh Sinh nghỉ ngơi Dương Chiêu mới rời khỏi phòng bệnh. Cô không thấy Văn Lỗi, một người khác đến thay thế mà cô không quen.
Có lẽ Văn Lỗi đã báo trước thân phận Dương Chiêu, lúc thấy Dương Chiêu bước ra khỏi phòng bệnh, người đó quan sát cô một lát sau đó gật đầu chào hỏi: “Xin chào, tôi đến trông nom Trần Minh Sinh, thay ca cho tiểu Lỗi.”
Tuổi của anh ta trông có vẻ lớn hơn Văn Lỗi một chút, anh ta không cao lắm, dáng người trung bình, mặc một chiếc áo ngắn tay và quần soóc.
Dương Chiêu gật đầu chào: “Chào anh, làm phiền anh rồi.” Dứt lời, cô lại hỏi: “Bây giờ anh ấy cần người trông coi hai bốn trên hai bốn sao?”
Anh ta đáp: “Vâng, mọi người trong đội đều rất quan tâm, lần này anh ấy lập công lớn, may nhờ anh ấy nên mới có thể một lưới tóm gọn đám người Bạch Cát. Anh ấy chắc chắn sẽ không sao đâu, chúng tôi sẽ cố hết sức cứu chữa cho anh ấy.”
Dương Chiêu nhỏ giọng: “Cám ơn.”
Đợi đến khi đi xuống lầu bước qua cửa, cô bị người khác gọi lại, Dương Chiêu mới giật mình, cô đã quên mất Dương Cẩm Thiên.
Dương Chiêu hơi áy náy.
Dương Cẩm Thiên ngồi ở ghế trên lầu một, cậu thấy Dương Chiêu với ánh mắt vô thần đi lướt qua cậu, cậu gọi nhưng cô vẫn không phản ứng, Dương Cẩm Thiên lại gọi lần nữa mới thấy cô dừng bước.
“Tiểu Thiên…” Dương Chiêu vội bước tới, cô vò vò tóc mình, “Xin lỗi em, chị ở lại lâu quá, chị…”
“Em biết.” Dương Cẩm Thiên trông không giống tức giận, cũng không mất kiên nhẫn vì chờ lâu. Cậu đứng dậy, tay còn xách túi nilon đang đặt trên ghế lên.
Dương Chiêu thoáng nhìn, Dương Cẩm Thiên nói: “Chị ăn đi, chắc chị vẫn chưa ăn gì?”
Quả thật Dương Chiêu chưa ăn gì cả.
“Chị không muốn ăn, em ăn đi.” Dương Chiêu trả lời.
“Ngày mai chị còn phải tới đây, không ăn gì, sức đề kháng sẽ giảm xống. Những nơi như bệnh viện bảo an toàn thì an toàn, nói nguy hiểm thì cũng nguy hiểm. Hơn nữa, chị không ăn gì thì không có sức để chăm sóc người khác đâu.”
Dương Chiêu bỗng ngẩng đầu nhìn cậu.
Ánh mắt Dương Cẩm Thiên rất bình thản, dường như chẳng mấy quan tâm.
Cậu đã thay đổi, Dương Chiêu nghĩ, em trai cô đã thay đổi, đã trưởng thành rồi.
“Được.” Cô đáp: “Cầm về khách sạn đi, chị sẽ ăn ở đó.” Dương Chiêu dứt lời bước ra ngoài luôn, Dương Cẩm Thiên đi theo sau cô. Dương Chiêu đi vào bãi đỗ xe lấy chìa khóa ra, thuận miệng hỏi: “Em mua gì thế?”
“Sườn xào chua ngọt.” Dương Cẩm Thiên trả lời: “Chị thích ăn món này.”
Dương Chiêu đột nhiên khựng lại, bàn tay đang lấy chìa khóa cũng dừng lại, dường như đoạn ký ức nào đó bóp chặt trái tim cô khiến cô thảng thốt.
“Sao vậy chị?” Dương Cẩm Thiên hỏi.
Dương Chiêu nhìn vào mắt em trai, ánh mắt cậu trong bóng đêm trong vắt ẩn chứa rất nhiều sự quan tâm.
Sự quan tâm này chỉ dành cho một mình cô.
Nhưng cậu lại không thể tránh việc chạm đến một chuyện khác, một người khác.
Dương Chiêu giật mình, hóa ra quãng thời gian ngắn ngủi và bình thản đó đã lâu đến thế.
Lâu như dòng cát chảy, từng chút từng chút thấm vào cõi lòng rộng lớn của cô.
“Không có gì, đi thôi.”
Sáng sớm hôm sau, Dương Chiêu ngẫm nghĩ một hồi rồi cô quyết định mặc một cái váy dài, cô xõa tung mái tóc, đeo trang sức đơn giản và trang điểm nhạt.
Cô vào bệnh viện, người trông coi không biết đã đi đâu.
Dương Chiêu vào phòng bệnh, Trần Minh Sinh nhắm mắt, hình như đang ngủ.
Dương Chiêu ngồi xuống cạnh anh, im lặng ngắm nhìn.
Một lát sau, dường như Trần Minh Sinh cảm nhận được điều gì đó, anh chầm chậm mở mắt ra.
Anh trông thấy Dương Chiêu, anh chậm rãi đưa mắt quan sát, sau đó nở nụ cười.
Tuy rằng rất nhợt nhạt và yếu ớt, nhưng anh vẫn đang cười.
“… Trang điểm xinh đẹp thế làm gì?” Anh nhỏ giọng chầm chậm hỏi.
Dương Chiêu trả lời: “Anh không thích em đẹp sao?”
Nụ cười Trần Minh Sinh thoáng chút dung túng, cũng xen cả lưu manh.
“Rõ là em muốn bắt nạt anh…”
Dương Chiêu đã biết còn cố hỏi: “Thật không?”
Cánh tay Trần Minh Sinh giật giật, dường như anh muốn ngồi dậy, nhưng không thành công. Bởi vì động tác này, chân trái của anh đạp xuống dưới một cái, anh và Dương Chiêu đều thấy và cũng biết, đây là động tác trong vô thức của anh.
Trần Minh Sinh không nhúc nhích, anh im lặng một lát, Dương Chiêu vẫn luôn nắm tay anh.
“Anh có muốn ăn gì không?” Cô