Polly po-cket
Hay là… Anh cưới em đi

Hay là… Anh cưới em đi

Tác giả: Nhím Quỳnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328743

Bình chọn: 9.00/10/874 lượt.

ắn cũng vừa thiêp đi nên nhìn dáng vẻ như đang ngái ngủ. Nhưng hắn chưa kịp bước đến thì cửa phòng đã mở ra, người bước vào là mẹ cô. Cô mỉm cười hỏi xem mẹ có chuyện gì hay không thì cô thấy mẹ liếc nhìn cô rồi nhìn Hoàng Phong một lượt và mặt mẹ cô lại đỏ lên, bà bối rối:“Mẹ xin lỗi, me thấy cửa không khóa nên…à, mẹ không có quà gì cho hai đứa nên mua cho bọn con một bộ quần áo ngủ, mẹ để ở đây nhé, hai đứa cứ từ từ…”Mẹ cô nói rồi để hai bộ quần áo ngủ xuống dưới bàn giữa phòng, nhìn hai bọn cô cười ái ngại rồi ra ngoài, khép cửa lại.Cô và hắn ngồi như bị đứng hình. Mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng khi phát hiện ra cô và hắn đều trong tình trạng đầu tóc bù xù và quần áo xộc xệch. Thật là dễ khiến người khác hiểu lầm. Nguy hiểm quá!Cô và hắn thống nhất là nên khóa cửa lại để ngủ cho an toàn và tránh sự xông vào đột ngột như vừa rồi. Xong xuôi, cô và hắn lại ai về chỗ nấy để ngủ. Nhưng khi cô đã ngon giấc thì có người bỗng nhảy lên trên giường của cô, chiếm chỗ của cô. Đang ngủ ngon bỗng nhiên bị phá bĩnh, cô bực bội định cho hắn một trận thì đã thấy hắn ôm lấy cô, chưa kịp mở miệng thì đã thấy hắn dùng một tay bịt miệng của cô lại. Hắn nín thở đưa mắt nhìn ra phía cửa, cô cũng hướng mắt nhìn theo. Hai bọn cô tròn mắt nhìn khóa cửa được xoay tròn rồi cửa bắt đầu mở hé ra từ từ. Đang sợ hãi không biết chuyện gì đang xảy ra thì cô nghe tiếng Hoàng Phong quát lớn:“Mẹ!!!!!!!!!”Cánh cửa đột nhiên ngừng lại và rồi mở tung ra, là mẹ chồng cô.“Rồi rồi rồi rồi! Khiếp quá, mẹ định hỏi xem mấy đứa có lạnh hay không để mẹ mang thêm chăn cho!” Bà xuề xòa giải thích.Xong khi bị ánh mắt đăm đăm của cô và Hoàng Phong nhìn thì bà đành phải đi ra ngoài dù vẫn tỏ vẻ rất tiếc nuối.Cửa phòng đóng lại một lần nữa. Nhưng sao cô thấy bất an quá vậy. Khóa rồi cũng có người xông vào. Đang không biết phải làm thế nào thì Hoàng Phong đã nằm xuống giường quay lưng về phía cô. Hắn nói:“Cứ nằm như vậy đi!”“Hả?”“Khuya rồi, muốn ngủ yên thì nằm thế này đi!”“Nhưng…”Hắn nói rồi yên lặng ra vẻ đã ngủ để mặc cô vẫn đang ngồi bên cạnh tròn mắt nhìn hắn. Cô lại thấy tim mình đập thịnh thịch trong lồng ngực.“Ngủ đi! Đừng xàm sỡ tôi lúc tôi đang ngủ!” Giọng hắn bình thản như không.“Xì, có cho tôi cũng không thèm!” Hắn nghĩ hắn là ai cơ chứ. Cô bũi môi quay đi, không thèm để ý đến hắn. Sự hồi hộp ban nãy bị câu nói của hắn thổi vèo đi mất. Hắn chỉ như một cái gối trên giường thôi, mặc kệ hắn. Nhưng quả thực cô vẫn chưa thích nghi được với việc nằm chung với hắn nên. Dù đã cố gắng trấn tĩnh bản nhưng dù gì thì cô cũng là con gái mà, việc nằm chung với hắn như vậy thật sự bất tiện. Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ tối, cô không ngờ cô ngủ thiếp đi lâu đến vậy. Mưa đêm hắt qua lan can vào thềm cửa, gió lùa làm chiếc rèm trong phòng bay bay. Cô bước xuống để đóng lại cánh cửa, nhìn màn đêm bên ngoài rồi cảm nhận không khí trong phòng, lạnh hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô ngồi ở mép giường và cảm thấy tội nghiệp cho hắn từ tối đến giờ phải chịu lạnh. Hắn dường như đã ngủ say, hơi thở đều đều. Cô đến bên kéo chăn đắp lại cho hắn. Cô cứ ngồi như vậy đến khi cơn buồn ngủ kéo đến và cô thiếp đi lúc nào không hay.Chuông điện thoại báo có tin nhắn. Cô giơ tay với tìm điện thoại và thấy tin nhắn của Khải Hưng, trái tim cô một lần nữa chùng xuống.[Không thể về bên anh được sao?'>[Anh yêu em!'>Cô không biết nhắn lại như thế nào và cũng không muốn nhắn lại. Cô thở dài xoay người gác tay lên trán. Xong cô bỗng nhớ ra lúc ban nãy cô vẫn ngồi nhìn Hoàng Phong ngủ nhưng sao giờ lại cuộn tròn trong chăn ấm thế này. Cô quay sang bên cạnh thì không thấy hắn đâu nữa, nhìn đồng hồ lúc này mới là hai giờ sáng. Hắn đã đi đâu?Cô cố gắng gạt mọi suy nghĩ về hắn để dỗ giác ngủ nhưng vẫn không sao ngủ được. Có lẽ đã ngủ đủ rồi. Bước xuống giường, cô khoác áo khoác và bước ra ngoài.Trời đã tạnh mưa, không gian quan đãng hơn rất nhiều. Bước ra khỏi khu biệt thự, cô đi về phía bờ biển. Dù trời còn tối nhưng, đèn đường dọc hai bên lối đi cũng soi được lối cho cô ra đến bờ biển. Cô bỏ dép ở một mỏm đá và bước đi trên cát. Biển đêm, nước lên gần bờ, từng con sóng cứ tấp vào chân cô rồi tan ra. Giá mà cảm xúc bên trong cô cũng tan ra nhanh chóng như vậy thì hay biết mấy.Cô thở thẩn tạn mạn, suy nghĩ về rất nhiều người, rất nhiều việc. Cô bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống của người trưởng thành thật sự quá mệt mỏi. Sao cô không thể thoải mái sống như những đứa trẻ muốn yêu thương thì yêu thương, muốn ghét bỏ thì ghét bỏ, không giữ trong lòng thứ gì để không phải mệt mỏi như vậy.Bỗng nhiên cô cảm thấy bàn chân đau điếng. Dường như cô chân trái của cô đã dẫm trúng cái gì đó, cô cảm thấy rát buốt dưới bàn chân khi nước biển tràn vào. Lại xui xẻo rồi đây. Đang chán chường khập khiễng đi lại chỗ mỏm đã ban nãy cô để dẹp lại thì cô nghe thấy tiếng của ai đó làm cô giật bắn mình.“Lại sao nữa rồi?”Cô định thần. Thì ra là hắn. Hắn cũng bỏ ra đây sao. Cô thấy hắn từ từ tiến lại. Vẫn là cái vẻ phong trần ấy. Áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần và hai tay nhét trong túi quần ung dung tự tại, hắn lại đứng đó giữa màn