Polly po-cket
Hay là… Anh cưới em đi

Hay là… Anh cưới em đi

Tác giả: Nhím Quỳnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326050

Bình chọn: 9.00/10/605 lượt.

h. Làm sao hắn có thể nghĩ ra được cái trò này cô cũng không biết. Chẳng lẽ mới gần bốn năm mà hắn đã được thương trường tôi luyện thành con người của hợp đồng rồi hay sao? Nhưng nếu hắn đã muốn trẻ con theo kiểu này thì cô không ngại trẻ con cùng với hắn.“Bằng chứng đâu anh nói em vi phạm hợp đồng?” Cô nhếch mép cười nhìn hắn.“Bằng chứng là Nấm!” Hắn vẫn nhìn cô đầy nghiêm túc.“Bằng chứng đâu anh nói em là người có lỗi?” Cô nhíu mày nhìn hắn.“Hôm đó chính em chủ động bước vào phòng tôi!”Hắn bỗng nhếch mép cười.Mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng. Hắn đúng là biết cách khiến người khác lúng túng. Nhưng cô không thể khuất phục được.“Em bước vào đâu có nghĩa em là người có lỗi!” Cô nhún vai nói với hắn.“Em cần tôi kể chi tiết không?” Hắn lại ranh mãnh trêu cô.Cô lại cảm thấy má nóng ran. Cô mím chặt môi nhìn hắn còn hán khẽ nhướn mày nhìn và yêu cầu cô bồi thường.Cô suy nghĩ một lát và lấy lại bình tĩnh. Hắn đã quên cô là “nữ thần Marketting” rồi hay sao? Người mà không ai có thể áp đặt về hợp đồng được. Muốn thi nghiệp vụ với cô sao. Suy nghĩ một lát, cô chậm rãi nói với hắn.“Em đồng ý bồi thường…” Cô nói rồi quay sang nhìn hắn, cô thấy hắn đang cười vui vẻ vì nghĩ rằng đã thành công, nhưng cô lại tiếp: “Nhưng nếu anh đến và yêu cầu cách đây hai năm, bởi anh không yêu cầu gì nên giờ đã hết thời hiệu giải quyết tranh chấp rồi. Vậy nên giờ em không còn nghĩa vụ phải bồi thường nữa, nếu muốn, anh có thể khởi kiện, nhưng chắc cũng không giải quyết được điều gì đâu!”Cô nói và đứng lên vỗ vỗ lên vai hắn:”Anh thiệt thòi rồi!” và bỏ mình hắn ngồi lại trong phòng khách để đi ra ngoài. Không quên nói thêm: “Em từ chối!”Ngày hôm sau, hắn không sang nhà cô mà ở lỳ trong nhà. Cô tưởng rằng hắn bị bệnh nên chiều hôm đó lo lắng chạy sang thăm hắn. Cô thấy hắn đang ngồi tiu nghỉu uống rượu một mình. Hắn thấy cô bước vào thì chỉ ngẩng mặt lên nhìn cô mà không nói gì. Cô hốt hoảng đến bên rờ trán xem hắn có bệnh không thì thấy hắn hoàn toàn bình thường. Hắn hỏi cô có muốn xem phim cùng với hắn hay không. Cô thấy tội nghiệp hắn, có lẽ hắn đã suy nghĩ nhiều rằng tại sao cô không đồng ý làm vợ hắn nên có phần buồn bã, chính vì thế cô đồng ý ngồi xem phim với hắn.Hắn lại mở lại bộ phim cũ mà cô với hắn đã hai lần xem dở dang “Miracle in 34th stress”.Cô uống rượu và ngồi xem phim cùng với hắn. Rồi hơi rượu khiến cô chuếnh choáng, cô lại cảm thấy hắn thực sự quá đáng yêu. Không kiềm lòng mà hôn lên má hắn. Hắn nhìn cô với hai mắt lấp lánh, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt rồi bế cô lên tiến vào phòng ngủ.Sau một đêm điên cuồng, cô phát hiện ra mình đã trúng kế của Hoàng Phong. Hắn muốn tái diễn lịch sử đây mà. Hắn cầu hôn cô ngay khi thấy cô tỉnh dậy, nhưng cô lại cảm thấy bực bội vì hắn lợi dụng lúc cô say rượu để giở trò. Hắn muốn dùng cách gạo đã nấu thành cơm để khiến cô phải lấy hắn phải không? Cô không thích điều đó. Cô từ chối thẳng thừng.Cô giận hắn vì đã nghĩ ra cách cầu hôn cô như vậy. Cô lấy cớ về dự đám cưới Thiên Phúc mà bỏ hắn lại một mình ở nhà.Sau khi đám cưới Thiên Phúc kết thúc, cô nhận được điện thoại từ bà chủ tịch. Bà nói rằng muốn gặp cô. Cô hơi lưỡng lự xong cũng nhận lời.Khi cô gặp bà ở quán café đã hẹn, cô chỉ dám cười gượng gạo để chào bà. Cô vẫn còn áy náy vì những chuyện đã gây ra cho bà và gia đình của bà. Nhưng bà vẫn như trước kia, yêu thương trìu mến nhìn cô. Bà hỏi han sức khỏe và công việc của cô. Cô chỉ thật thà đáp lại những câu hỏi ấy và cũng hỏi thăm bà về sức khỏe của bà. Rồi cô không biết nói gì thêm mà chỉ im lặng. Một lúc sau, bà cất tiếng:“Cảm ơn con, đã yêu thương Phong, đã sinh cho nó một thằng nhóc kháu khỉnh, đáng yêu như vậy. Thằng ngốc đó không thể hiểu được đâu. Mẹ chỉ cho nó cách cầu hôn mà nó toàn làm hỏng bét. Đến là bực mình!”Cô sững người. Thì ra tham mưu cho hắn là bà chủ tịch. Có lẽ chính vì thế mà cô thấy cách hắn cầu hôn cô thật không giống với hắn thường ngày chút nào.Bà chủ tịch lại tiếp tục: “Nhưng nó cũng là đứa tội nghiệp, sau vụ tai nạn đó nó thường không ngủ được, thỉnh thoảng lại chảy máu mũi, người ta nói rằng là do thiếu ngủ nhiều nên thế. Có lẽ cũng vì nhớ con…” Bà chủ tịch thở dài.Rồi bà cầm lấy bàn tay trên bàn của cô, nhìn cô khẩn thiết.“Thay ta, chăm sóc cho nó, được không?”Cô hơi sững sờ vì câu nói của bà. Cô thực sự cũng muốn ở bên cạnh hắn, nhưng cô mong muốn có được sự chấp thuận của bố cô và bố hắn. Cô đã hỏi qua bố mình, ông vẫn rất tức giận nhưng khi nhìn thấy cô buồn thì ông lại nói rằng chỉ cần cô hạnh phúc là được. Còn ông chủ tịch, cô không biết phải làm thế nào để ông có thể chấp nhận cô và hắn chứ đừng nói đến chuyện chúc phúc cho bọn cô. Cô không muốn Hoàng Phong phải đứng giữa cô và người đã sinh ra hắn.“Bác trai, có lẽ không thích như vậy đâu ạ! Cô ấp úng nói với bà chủ tịch.Nhưng bà chủ tịch dường như thở phào nhẹ nhõm, bà nói rằng tưởng cô không muốn lấy Hoàng Phong, thì ra lý do lại nằm ở ông chủ tịch. Bà mạnh dạn lên tiếng, ông ấy là người bảo thủ, phải thấy kết quả ông ấy mới chịu thay đổi suy nghĩ. Bà nói cô, mặc kệ ông ấy, ông ấy cứ để bà lo,