của Nấm dành cho hắn cũng là chân thật, nó khao khát được bố yêu thương, cô biết điều đó.Nhưng hắn có đến nữa không, sau những lời hôm đó cô đã nói với hắn?***Nhưng cô đã sai lầm. Có lẽ hắn sẽ không tới nữa. Từ sau buổi chiều hôm ấy, hắn không còn đến gặp Nấm nữa. Cũng tốt, không phải gặp hắn, cô cũng đỡ cảm thấy khó chịu. Nhưng nhìn Nấm cứ chiều chiều đi học về lại ngoái trước nhìn sau tìm kiếm, cô chỉ biết ôm lấy nó mà an ủi.Cô quyết định gửi Nấm về ở với bố một vài ngày để nó có thể vui chơi mà quên đi hắn.Cũng đã được một tuần, cô quyết định đến đón Nấm. Cô thực sự nhớ nó đến không chịu nổi. Nhưng khi vừa đặt chân về nhà, cô lại gặp Thiên Phúc. Hôm nay nó cũng ở nhà.Thiên Phúc giờ đã là một Giám đốc Marketting của một công ty thời trang nổi tiếng. Thỉnh thoảng nó cũng hỏi han cô một số vấn đề về chiến lược quảng bá sản phẩm, nó còn mang những bản thiết kế của cô để làm mẫu. Cô không ngờ được là những thứ mình vẽ có thể được sản xuất thành sản phẩm thực tế.Trước đây, cô có một ước mơ là sẽ trở thành một nhà thiết kế thời trang. Nhưng có lẽ do những xô đẩy của cuộc sống, cô không thể thực hiện ước mơ đó. Nhưng rồi, cô vẫn không thể buông bỏ ước mơ ấy của mình, nên những lúc rảnh rỗi, cô lại cầm bút và vẽ những gì cô có thể tưởng tượng ra, không ngờ có ngày cô có thể trở thành nhà thiết kế.Thiên Phúc đưa cho cô một tấm thiệp mời, ngày mai là kỉ niệm 3 năm ngày thành lập công ty của nó. Mọi nhà thiết kế đều được mời đến tham dự. Nó mong cô sẽ đi dự. Cô thực sự không muốn đi chút nào. Nhưng nó cứ năn nỉ ý ơi rằng nó đã lỡ nói với mọi người trong công ty rằng nhà thiết kế sản phẩm mới nhất chính là người nhà của nó nên cô bắt buộc phải đi để nó không bị mất mặt.Thế nên, lúc này cô đang có mặt ở trước công ty của nó. Bước đến đây làm cô nhớ đến Estermir. Những ngày kỉ niệm thành lập công ty trước đây cô cũng chạy đôn chạy đáo để lo lắng mọi việc. Thời gian trôi nhanh quá và giờ thì Estermir đã là dĩ vãng. Thời gian thay đổi, mọi vật xoay chuyển, lòng người đổi thay. Con người ta, dù cố gắng đến mấy cũng không bao giờ níu giữ được thời gian.Cô cùng Thiên Phúc bước vào trong, mọi người khi biết cô là nhà thiết kế T.A thì vui mừng chào đón. Cô vui vẻ đáp lại sự nhiệt tình từ phía mọi người. Cô đi khắp khu trưng bày mẫu thiết kế của công ty trong suốt ba năm qua, sững người khi thấy bộ trang phục mình thiết kế được đặt ở một vị trí trang trọng. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc thấy người mẫu mặc nó lại chính là Thiên Ân. Cô hỏi qua thì biết được Thiên Ân đã trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng trong nước, cô ấy hiện đang là người mẫu chính của công ty.Thế giới này dường như quá nhỏ bé rồi. Cuối cùng cô và cô ấy lại một lần nữa xuất hiện ở cùng một nơi. Nhưng lúc này, có lẽ sẽ không phải là để tranh giành một người con trai nữa. Hắn ta đã quay trở về bên cạnh cô ấy còn cô là kẻ thất bại.Cô nhanh chóng chọn cho mình một vị trí ngồi trong hội trường, cô không quan tâm lắm đến sự kiện này nên chọn một vị trí khuất để ngồi.Những nghi thức của buổi lễ diễn ra nhanh chóng. Nhưng có một bất ngờ là cô lại được mời lên sân khấu để nhận kỉ niệm chương cảm ơn từ công ty. Cô bối rối nhưng cuối cùng cũng đi lên sân khấu để đứng. Từ vị trí này, cô có thể nhìn bao quát toàn thể hội trường nhưng do ánh đèn sân khấu chiếu ngược nên mọi thứ ở dưới không được rõ ràng cho lắm. Một người được giới thiệu là Tổng giám đốc của công ty đại diện để cảm ơn cô. Người này còn nhấn mạnh cô chính là nhà thiết kế T.A đã làm nên chiếc váy cưới được yêu thích nhất trong mùa cưới vừa rồi, và không quên mời cô phát biểu cảm tưởng.Thật biết làm khó người khác. Cô vốn không hào hứng lắm với buổi lễ này. Cô đến đây chỉ đơn giản vì em trai của cô hết nước năn nỉ. Thế nên, cô chẳng có cảm xúc gì nhiều để có thể phát biểu cảm tưởng. Nhưng vị Tổng giám đốc này vẫn nhiệt tình mang micro đến đưa cho cô.Cầm lấy micro, lúc này cô thực sự không biết nói gì. Chỉ nghĩ rằng sẽ cảm ơn, chúc mừng qua loa một vài câu rồi đi xuống. Cô lia mắt một vòng, cô thấy người đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên và nổi bật nhất chính là Thiên Ân. Cô ấy nheo mắt nhìn cô. Cuối cùng, cô và cô ấy lại chạm mặt nhau. Muốn tránh cũng không được. Số phận quả thật là một vòng luẩn quẩn đầy những rắc rối.Cô nói nhanh chóng và định bước xuống thì lại nghe thấy tiếng từ Tổng giám đốc công ty nói cô hãy nán lại sân khấu để nhận kỉ niệm chương của công ty. Cô đành đứng lại trên sân khấu. Và người được mời lên để trao kỉ niệm chương cho cô là Chủ tịch hội đồng quản trị của công ty.Cô vốn không chú ý lắm đến người này, chỉ biết rằng ban nãy mọi người trong hội trường có đứng lên ngài chủ tịch, người đứng ra thành lập công ty. Cô lúc ấy cũng lịch sự đứng lên vỗ tay, rồi mọi người lại cùng nhau ngồi xuống và cái vị chủ tịch kia nhanh chóng đi vào quên lãng trong tâm trí cô.Nhưng lúc người đó từ phía dưới từ từ tiến lên. Trước mắt cô lại hiện lên một dáng người quen thuộc. Cô tưởng rằng chỉ là ảo giác, cô cố gắng nheo mắt để nhìn rõ hơn. Người đó đi đến trước mặt cô và nhìn cô bằng ánh mắt đượm buồn
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập
