iệng tôi liền hối hận. Không xong rồi, nhất thời nhanh nhanh hẩu đoảng lại lộ học thức, đem lời trong sách nói ra, chỉ sợ khiến hoàng thượng chú ý .Hối hận, hối hận.
Tôi tránh hết mức, hối hận để lộ sự thông minh, bây giờ cũng chỉ có thể ngẩng đầu, y vọng Hoàng Thượng thấy nhiều tú nữ xinh đẹp, thấy tôi ăn mặc quê mùa mà không có hứng thú .
Hoàng Hậu nói : “ Đến đây đi.” Nói xong, hơi hơi liếc mắt, quan nội giám bên cạnh lập tức hiểu ý, cầm lấy chén trà đổ trước mặt tôi. Tôi không hiểu ý này lắm, chỉ làm bộ như không nhìn thấy, vững vàng bước lên vũng nước trà 2 bước.
Hoàng Hậu mỉm cười nói : “ Rất đoan trang.”
Chỉ thấy Hoàng Thượng đưa tay thoáng đưa đẩy 2 khối bạch ngọc châu, sững sờ một chút, khen : “ Nhu nạo huyên huyên, vũ mị niệu . Tên hay .”
Hoàng hậu thuận theo : “ Cách ăn mặc cũng rất thanh lệ, người cùng Trầm Thị giống như cây liễu màu hồng, tôn vẻ đẹp cho nhau.”
Tôi cúi đầu, nóng bừng mặt, đành im lặng. Chỉ cảm thấy trước mặt cố lộ vẻ vui sướng .
Hoàng Thượng mỉm cười gật đầu, dặn dò quan nội giám : “ Lưu tên nàng ấy lại.”
Hoàng Hậu quay ra cười với Hoàng Thượng : “ Hôm nay chọn vài vị cung tần đều là tuyệt sắc, tinh thông thơ hoạ, lại có hiền đức, đúng là tăng thêm cung tường hoà khí.” Hoàng Thượng mỉm cười không đáp lời.
Lòng tôi trùng xuống, vị nam tử ngồi ngay ngắn trên cao chính là phu quân của tôi sao? Tôi khom người làm lễ, yên lặng về hàng. Nhìn thấy Mi Trang đang cười với tôi, đành cười lại . Lòng tôi rất hỗn loạn, không biết nên tiếp nhận chuyện trúng tuyển thế nào nữa . Chờ nhóm tú nữ ra mắt xong, đi theo quan nội giám dẫn đường phía trước, bất luận trúng tuyển hay không, đều dập đầu cảm tạ sau đó nối đuôi nhau ra ngoài .
Rời khỏi Vân Ý điện, nghe được phía sau ‘phanh’ một tiếng, xoay người nhìn, là tú nữ Nghiệp Phương Xuân, chỉ thấy sắc mặt nàng ta trắng bệch, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, hình như trước đó đã bị ngất xỉu . Chắc là do không được “lưu lại” đến nỗi thương tâm quá độ phát bệnh mà ra.
Tôi thở dài một hơi nói : “ Người muốn giữ thì không được giữ lại, người không muốn giữ thì lại được giữ.” Khi nói chuyện, Nghiệp Phương Xuân đã được cung nữ trong điện giúp đỡ.
Mi Trang vừa đỡ tôi vừa vén mái tóc tôi lên, nhẹ giọng nói : “ Muội muội thở dài làm gì, có thể nhập cung là phúc nhiều người mong muốn còn không được. Huống hồ hai tỷ muội ta lại cùng tiến cung, có thể chăm sóc lẫn nhau. Lúc này thái giám tuyên chỉ đã đi rồi . Chân bá phụ nhất định rất vui mừng.”
Ngón tay tôi túm một góc váy để xuống cầu thang, chỉ yên lặng không nói. Sau một lúc lâu mới nói nhỏ : “ Mi tỷ tỷ, muội không muốn thật mà.”
Tỷ ấy kéo ống tay áo tôi, nói chậm rãi : “ Tỷ hiểu. Chẳng phải tỷ đã từng nói, với tài mạo của muội cho dù trốn tránh cũng khó.” Tỷ ấy ngừng lại một chút, thu hồi nụ cười : : Huống chi với tư chất của tỷ và muội, chẳng lẽ muốn nương thân vào con người tầm thường hay sao??”
Ở ngoài cửa chỉ còn vài xe ngựa và một số người nữa, trước xe ngựa còn treo một chuông gió ngọc lưu ly lay động, như là không tự chủ được bản thân mình. Người hầu Lưu Chu và Hoán Bích đang chờ ở trên xe, từ xa xa thấy chúng tôi đi đến, liền cầm áo choàng nhảy xuống xe ngựa chạy đến chỗ tôi. Hoán Bích đỡ lấy cánh tay tôi, nhẹ giọng nói : “ Tiểu thư vất vả quá.” Lưu Chu đem áo choàng khoác lên trên người tôi để giữ ấm.
Mi Trang tỷ được tỳ nữ Thải Nguyệt đỡ lên xe, lên ngựa rồi vẫn không quên vén rèm xe nói : “ Mấy ngày nữa có Giáo Dẫn Cô cô sẽ đến phủ hai chúng ta dạy lễ nghi trong cung. Trước khi thánh chỉ đến chính thức tiến cung, hai tỷ muội ta tạm thời không thể gặp mặt, muội muội bảo trọng nhé .”
Tôi gật đầu, Lưu Chu cùng Hoán Bích đỡ tôi lên xe . Cung nữ trong cung khoanh tay hạ lễ, trong miệng kính cẩn mà nói : “ Cung tiễn hai vị tiểu chủ .”
Tôi vén rèm lên quay đầu nhìn thoáng qua, bầu trời nửa ánh hoàng hôn, màu đen màu tím của ánh nắng chiều, nếu như nó phản chiếu suốt chân trời sẽ thành một mảnh gấm. Sương mù nơi đây huyền ảo bây lơ lửng trong không gian cung đình, sâu rộng tạo xanh vàng rực rỡ khí thế bức người, làm cho tôi ấn tượng .
Q.1 – Chương 2: Trở Về Nhà.
e còn chưa kịp tới trước cửa phủ Thị Lang, nhìn xa xa đã thấy tiếng trống nhạc và pháo bùm chíu ing ỏi. Lưu Chu giúp tôi xốc màn xe lên, nhiều đèn lồng màu đỏ chiếu sáng cả một góc phố . Xa xa thấy toàn bộ người trong nhà đứng ở trước cửa chờ, trong mắt tôi nóng lên, hốc mắt rơi lệ, nhưng trước mặt người khác chỉ có thể nhịn . Xe ngựa dừng lại, người hầu trong nhà tôi sớm đưa tay đón lấy. Vẻ mặt phụ thân và mẹ không biết là vui hay buồn nữa, trên mặt có nét cười hớn hở, trong mắt hàm chứa lệ. Tôi vừa định nhào vào trong lòng ngực mẹ, bất chợt tất cả mọi người quỳ xuống, cung kính làm tôi dừng lại : “ Thần Chân Viễn Đạo và gia quyến tham kiến tiểu chủ.”
Tôi lập tức sững sờ, lúc này mới nhớ là tôi đã được Hoàng Thượng chọn làm cung tần, giờ chỉ chờ Thánh chỉ ban xuống xác nhận danh phận, phẩm chất là xong. Sự thật này khiến tương lai của tôi đã có sự thay đổi lớn. Lòng tôi rất đau khổ, kiềm chế, không được khóc, đưa tay nâng