80s toys - Atari. I still have
Hạt Mưa Ngày Ấy

Hạt Mưa Ngày Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212281

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

ng mới biết học hành chăm chỉ, mới tin rằng trên đời không gì là không thể. Nụ cười của cô bé, ánh mắt của cô, nghị lực của cô đều đã khiến cho cậu cảm thấy mọi thứ tươi sáng hơn. Cậu tìm được niềm vui sau những tháng ngày mất mát quá nhiều, mỗi ngày chăm sóc cô bé ấy, tìm cho cô bé ấy ánh sáng len lỏi nhất cũng khiến cậu hạnh phúc và tự hào. Ngọc Thuỷ – đúng như cái tên của cô, cô là một viên ngọc trong sáng như nước, tinh khiết giữa định mệnh trái ngang. Bệnh tật có hành hạ, ước mơ có bị vùi chôn thì viên ngọc ấy vẫn cứ toả sáng, vẫn cứ long lanh như giọt nước trong veo không bị vấy bẩn, không bị mòn đi.

Vậy mà, những đứa con gái kia chỉ vì thói ghen tỵ thấp hèn mà dám làm Ngọc Thuỷ thành ra thế kia ư? Tú Phong điên tiết như giọt nước tràn ly:

“ĐỦ RỒI ĐẤY!” – Tiếng quát của cậu vang lên làm cả lớp như bị đứng lại. Ngay cả Hương Ly cũng giật mình run sợ.

Cậu tiến đến phía lũ con gái, giật lại chỗ bức ảnh đó, gầm lên:

“Phải, trong lòng tao chỉ có mỗi cô bé ấy thôi, như thế đã đủ chưa? Đừng có làm người ta nhục nhã như vậy nữa nếu chúng mày không muốn phải trả giá đắt hơn!”

Lũ con gái kinh sợ, không ngờ họ chỉ trêu mà khiến Tú Phong tức giận như vậy. Còn cô, cô đứng lặng bất động trước những gì mà Tú Phong vừa nói…

Tú Phong cầm xấp ảnh, đôi mắt hằn lên ngọn lửa:

“Tao mà biết được kẻ nào dám làm chuyện này, đừng hòng tao tha cho!” – Rồi cậu bỏ ngay đi, không quên đánh đổ mấy lọ màu nước và màu bột của lũ con gái tung toé ra sàn nhà.

Hạt mưa ngày ấy – Chương 03.05

6) Những bức ảnh

Không khí lạnh tràn về trong con phố, nhưng cũng đi theo đó là không khí vui vẻ vì một năm sắp qua. Cô nữ sinh trẻ vẫn đang cặm cụi bên bàn học, dù ngày mai cả trường nghỉ Tết dương lịch nhưng lớp cô vẫn bận kế hoạch vẽ bức tranh chào mừng trường sắp được 20 năm nên ngày mai lớp cô bàn nhau vẫn sẽ đến trường.

Cô nhìn đồng hồ, đã 23h30 rồi. Ở chỗ này thì vẫn bắn pháo hoa dù chỉ là năm mới tính theo lịch dương. Những người bạn ở lớp vừa rủ cô đi xem pháo hoa, nhưng không biết cô có nên đi không nhỉ? Tú Phong giờ này còn chưa về, cậu tất bật với Ngọc Thuỷ từ trưa đến giờ.

Cạch cạch. Có tiếng mở cửa nhà và tiếng bước chân bước vào. Hương Ly liền đứng ngay dậy chạy ra phía cầu thang thì thấy Tú Phong đang ở dưới nhà.

“Cậu về rồi à?”

“Ừ chị Lan và bố có giận không, tớ toàn đi suốt à!”

“Không giận đâu, hai người đó cũng hiểu hoàn cảnh của Ngọc Thuỷ mà. Em ấy thế nào rồi?”

“À khoẻ hơn rồi, cứ nằng nặc muốn đi chơi nhưng tiếc là chưa đi được. Giờ thì đành xem pháo hoa trong bệnh viện thôi.”

“Cậu có đi xem pháo hoa với lớp không?”

“Không, tớ hứa xem cùng với Ngọc Thuỷ rồi. Tớ về đây cất mấy cái đồ lỉnh kỉnh đi thôi rồi tớ phải quay lại đây.” – Tú Phong quay ra phía cửa.

“Này Tú Phong!”

“Hử?”

Hương Ly rụt rè:

“Cho tớ…đi cùng được không…?”

“Muốn đi cùng tớ à? Không đi với lớp sao?” – Tú Phong mỉm cười.

“Nhưng tớ…thích xem cùng Ngọc Thuỷ…” – Hương Ly cười hì hì (chẳng biết có thật là thích xem cùng Ngọc Thuỷ không đây ^^).

“Thế thì đi nhanh đi không lại không kịp bây giờ.”

Nghe thấy thế Hương Ly cười rạng rỡ (vui quá ý mà) và chạy xuống đi theo Tú Phong ngay. Cả hai đi ra ngoài, đường phố ban đêm thật đẹp, nhất là nơi yên tĩnh như vùng này thì lại càng đẹp hơn. Bầu trời không có mây, chỉ có trăng sáng và những ngôi sao lấp lánh. Nhưng gió thì vẫn cứ thổi, càng về đêm càng rét làm Hương Ly xuýt xoa, thở ra hơi. Tú Phong quay lại cô:

“Trời đất, ra ngoài mà ăn mặc thế kia à?” – Cậu nhìn Hương Ly mặc có mỗi chiếc áo len.

“À không sao đâu, áo len này dày mà.”

“Dày đến mấy mà mặc có một cái thì làm sao mà ấm được chứ!” – Tú Phong cởi chiếc áo khoác bò của mình choàng lên người Hương Ly.

Chiếc áo rất dày, lại có hơi ấm của Tú Phong nên Hương Ly cảm thấy ấm đến lạ. Nhất là lúc choàng áo cho cô, Tú Phong còn mỉm một nụ cười hài lòng thì cô càng cảm thấy ấm áp hơn. Người đi xem pháo hoa trên phố rất đông nhưng trong dòng người ấy Tú Phong vẫn nổi bật như một vì sao sáng.

Tú Phong nhìn đồng hồ:

“Sao nhanh thế, đã 23h55 rồi á? Nhanh lên kẻo muộn bây giờ!”

Cậu nắm tay Hương Ly chạy đi, không để cô kịp phản ứng. Nhưng cũng đâu cần chứ, bởi vì dù thế nào thì Hương Ly cũng đồng ý để bàn tay đó nắm lấy mình. Cả hai chạy đi thật nhanh để kịp thời gian, quên đi cả giá lạnh. Lạnh làm sao khi nụ cười của hai người vẫn đang hiện diện trên môi? Lạnh làm sao khi đôi bàn tay vẫn đang nắm chặt lấy nhau, truyền cho nhau hơi ấm đến tận trái tim? Tưởng rằng mọi thứ đều đã tan biến hết, chỉ còn hai người vẫn đang chạy cùng nhau, chạy trên con đường hạnh phúc, chạy trên những ký ức ấm áp, êm đẹp của ngày tuổi thơ.

Có một nơi mà em không thể nhớ

Có một nơi mà em đã từng quên

Nơi đó cất giữ biết bao kỷ niệm, lưu giữ những trang ký ức

Em đã đánh mất đi, đã chìm vào bóng tối

Đã để mình lạc lõng giữa những giấc mơ không lối thoát

Và rồi, người mở cửa giấc mơ ấy vẫn là anh

Vẫn là hình ảnh anh, vẫn là bàn tay của anh

Anh như một cơn gió nhẹ nhàng đến bên em

Anh khiến trái tim em cảm thấy ấm áp, hạnh phúc như em đang ở nơi đó

Cơn gió là anh,