XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212791

Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.

ưới.

Tất cả họ đều bước đến chỗ Hạ Minh Hà.

Hạ Minh Hà đứng trên bậc thang nhìn Vưu Kim một cách cảnh giác.

Vưu Kim lên trước, vài người đi theo anh ta giơ thẻ cảnh sát lên, anh ta nói, “Bộ trưởng Hạ Minh Hà, chúng tôi nghi ngờ ông liên quan đến cái chết của thanh tra cao cấp tiền nhiệm tổ trọng án Đinh Minh Khải, quản gia nhà họ Hòa – Trần Trung, Bạch Lâm, âm mưu giết Tiêu Diệp Lỗi cùng nhiều vụ án khác có dính líu trực tiếp và gián tiếp tới ông. Mời ông theo chúng tôi đến sở cảnh sát hỗ trợ điều tra.”

Hạ Minh Hà cứng đờ người.

Vưu Kim vừa dứt lời, cánh phóng viên không nhịn nổi nữa, họ cố gắng xông lên trước, máy ảnh chớp đèn liên tục, nhiều phóng viên nêu ra hàng loạt câu hỏi…

“Cảnh sát Vưu, có phải cảnh sát ra lệnh bắt hay không?”

“Xin hỏi bộ trưởng Hạ liên quan đến những vụ án này có bằng chứng chính xác không?”

“Nếu có chứng cứ xác thực, bộ trưởng Hạ sẽ bị xử phạt như thế nào với những tội danh này? Quan tòa sẽ phán xét ra sao?”

“Bộ trưởng Hạ, gần đến nhiệm kỳ mới của ông, vụ việc lần này hết sức bất lợi với ông, ông có muốn nói gì không?”

Mọi người đều tranh nhau nói, Hạ Minh Hà cảm thấy trước mắt ông ta toàn là màu đen ảm đạm. Ông ta chếnh choáng, đứng không vững, may là có cấp dưới đỡ ông ta, không thôi ông ta đã ngã nhào trước mặt mọi người. Hạ Minh Hà nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Vưu Kim, ông ta kiên trì nói, “Tôi phải chờ luật sư của tôi tới, tìm luật sư của tôi!”

“Xin lỗi, bộ trưởng Hạ, do tính chất nghiêm trọng của vụ án, dù luật sư tới ông cũng phải đến sở cảnh sát. Mời ông đi theo chúng tôi.” Vưu Kim không hề nể mặt ông ta.

Hạ Minh Hà giận đến run người.

Đúng lúc này…

“Hạ Minh Hà, anh là cầm thú! Đúng là anh giết chết Bạch Lâm, tôi muốn giết anh!” Bạch Sơ Điệp gào lên thê lương. Bà ta nhào tới kéo áo Hạ Minh Hà, ánh mắt căm hận của bà ta tựa hồ có thể giết chết người.

Ban nãy ngồi trong xe nghe thấy hết mọi việc, Bạch Sơ Điệp liền chạy ào ra ngoài, Hòa Quân Hạo cũng đuổi theo sau bà ta.

Trông thấy tình cảnh hỗn loạn, cánh phóng viên càng hưng phấn, họ nhốn nháo nhào lên trước.

“Mẹ…” Hòa Quân Hạo bị phóng viên gạt sang bên, anh không thể tiến đến chỗ Bạch Sơ Điệp nên đành lo lắng gọi bà ta.

Hạ Minh Hà không ngờ Bạch Sơ Điệp lại hành xử như vậy, ông ta nóng nảy vung tay, Bạch Sơ Điệp ngã vào đám đông. Ông ta tức giận liếc xéo bà ta, rồi gầm lên bực dọc, “Đồ đàn bà chanh chua xông từ đâu ra vậy hả?”

“Hạ Minh Hà, ông sẽ không chết tử tế!” Bạch Sơ Điệp mặc kệ đau đớn, bà ta chỉ vào mặt ông ta.

“Mẹ…” Rốt cục Hòa Quân Hạo cũng chen được vào trong, thấy bà ta té dưới đất, anh vội vã đỡ bà ta dậy, phẫn nộ nhìn Hạ Minh Hà.

Vưu Kim cười lạnh, “Bộ trưởng Hạ, nói thế nào cũng phải chú ý đến hình tượng gần gũi dân chúng của ông chứ! Đi thôi!” Anh ta ra hiệu cho cấp dưới, cấp dưới của anh ta chắn đường, dành lối đi cho Hạ Minh Hà.

Hạ Minh Hà đành bị giải lên xe cảnh sát.

Cánh phóng viên bám theo nhưng không đuổi kịp xe cảnh sát. Họ hết cách, định quay lại chú ý đến Bạch Sơ Điệp. Hòa Quân Hạo thấy họ bước về chỗ mình, anh đỡ nhanh Bạch Sơ Điệp vào xe. Trước khi cánh phóng viên theo kịp, anh đã lái xe chạy đi.

***

Ban ngày ồn ào rốt cuộc cũng lắng xuống về đêm.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Tô Nhiễm thấy Lệ Minh Vũ đang dựa đầu giường xem báo, cô đến ngồi bên cạnh anh, nghiêng đầu đọc tin tức.

Lệ Minh Vũ buông báo xuống, anh mỉm cười, “Muốn xem cái gì?”

“Biết rõ còn cố hỏi.” Cô lầm bầm trong miệng.

“Tin dài như vậy phải ngày mai mới có. Em đừng nóng ruột.” Lệ Minh Vũ dĩ nhiên biết cô quan tâm chuyện gì, anh đặt báo sang bên, giang tay ôm cô.

“Hạ Minh Hà tiêu thật không anh?” Tô Nhiễm hỏi anh.

Lệ Minh Vũ cầm ly rượu đặt trên đầu giường lên uống, mắt anh lóe vẻ kiên định, “Vài vụ án giết người cộng thêm rửa tiền ra nước ngoài đủ để xử bắn ông ta mười lần.”

“Cảnh sát Đinh bị giết thật ư?” Tuy Tô Nhiễm luôn ngờ vực nhưng đến lúc sự thật vỡ lẽ, cô vẫn rất kinh ngạc.

“Đã có bằng chứng chứng minh ông ta sai người bom hơi men vào thức ăn của Đinh Minh Khải. Anh Hoàng Phủ cũng đưa ra hàng loạt nhận định xác thực Đinh Minh Khải không phải chết trong tay ba.” Nói đên đây, nỗi lo của anh mới hoàn toàn tiêu tan. Hành động của ba nuôi tuy cực đoan nhưng nếu mở mắt nhìn ông ngồi tù, anh sẽ có lỗi với ba ruột. Hơn nữa vì bảo vệ anh, ba nuôi mới chủ động tự thú. Nếu không cứu ba nuôi, anh mới là bất hiếu.

Tô Nhiễm không khỏi băn khoăn, “Bộ trưởng mà gây ra loại chuyện này đúng là không thể tha thứ.”

Lệ Minh Vũ mỉm cười, ôm chầm lấy cô.

“Nhưng ngư ông đắc lợi lại chính là anh.” Cô lườm anh.

“Người ta không đụng đến anh, anh cũng không đụng đến người ta. Nếu ông ta coi anh là cái gai trong mắt thì đấu một trận cũng không sao.” Lệ Minh Vũ vừa cười vừa nói.

“Anh tính toán lâu như vậy, đâu chỉ là đấu một trận?” Tô Nhiễm làm sao không hiểu những điều này? Kể từ thời điểm Đồng Hựu không ở cạnh anh, cô đã biết anh đang bắt đầu kế hoạch. Đây là cọng dây dài do anh thả ra, không câu được cá lớn, sao anh chịu buông tay?

Lệ Minh Vũ phản bác, “Ví dụ của Hạ Minh Hà cho chúng ta biết rằng đối phó với kẻ t