XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215540

Bình chọn: 7.5.00/10/1554 lượt.

kiến cô làm Hạ Đồng bị thương.” Tiêu Diệp Lỗi cất giọng từ tốn.

Hòa Vy nhìn anh chằm chằm, “Cậu định giải tôi đến sở cảnh sát?”

“Cô còn nơi khác để trốn?” Tiêu Diệp Lỗi hỏi vặn Hòa Vy.

“Tôi không định trốn tránh trách nhiệm. Nhưng, nhưng chuyện này tới quá đột ngột, tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lý.” Răng Hòa Vy đánh cầm cập vào nhau, nghĩ đến việc đi tù, cô sợ toát mồ hôi.

Không thể nào. Dù có chết, cô cũng không muốn đến chỗ đó!

“Hòa Vy, cô bình tĩnh đã!” Tiêu Diệp Lỗi giữ vai cô, anh nói nghiêm túc, “Cô yên tâm, tôi không nói ai biết cô ở đây. Ban nãy, ba gọi điện hỏi cô ở đâu, tôi cũng nói mình không biết.”

“Chú Tiêu gọi điện hỏi tôi ở đâu? Vậy mẹ tôi cũng biết ư?” Mặt mày Hòa Vy tái mét.

Tiêu Diệp Lỗi thở dài, “Chuyện ồn ào khắp nơi, muốn dì Vân không biết cũng khó. Tôi còn nghe nói cảnh sát đến tận thị trấn Hoa Điền tìm cô.”

Hòa Vy nghẹn ngào, gương mặt cô ướt sũng nước mắt.

“Tôi phải làm gì đây? Tôi không muốn ngồi tù, tôi không muốn…”

“Cô yên tâm, ở đây rất an toàn, cảnh sát sẽ không tìm đến. Chờ vài ngày nữa, chuyện này lắng xuống, tôi sẽ sắp xếp cho cô trốn ra nước ngoài.”

“Cậu kêu tôi nhập cư trái phép?”

“Đành phải làm vậy. Tôi nghĩ sân bay cũng nhận được lệnh truy tìm cô.”

Môi Hòa Vy run run, cô do dự cuộn tay. Lương tâm và cõi lòng sợ hãi đang giày xéo cô…

“Đừng chần chừ nữa. Bây giờ chỉ còn cách đó thôi, tôi cũng không muốn nhìn cô ngồi tù.” Tiêu Diệp Lỗi vỗ vai cô, “Tôi sẽ trông chừng Hòa thị thay cô. Sau một thời gian làm việc, cổ đông cũng có ấn tượng đôi chút về tôi.”

Hòa Vy mệt mỏi gật đầu, “Cám ơn cậu.”

Tiêu Diệp Lỗi cười cười, “Lúc trước nhờ cô cho tôi cơ hội, lần này tôi giúp lại cũng rất bình thường. Cô ăn hết chén cháo này rồi ngủ tiếp.”

Hòa Vy nhìn chén cháo đặt cạnh giường, cô gật đầu nghe theo.

Tiêu Diệp Lỗi đứng dậy định đi ra ngoài. Anh vừa mở cửa phòng, Hòa Vy đột nhiên hỏi…

“Hạ Đồng… bị thương nặng không?”

“Bây giờ vẫn còn hôn mê.”

Hòa Vy bất giác căng thẳng. Chắc chắn Hạ Minh Hà sẽ mượn cớ này đối phó Hòa thị… Áp lực nặng nề đè nén lên cô. Nếu biết mọi việc tồi tệ thế này, cô sẽ không làm vậy.

***

Bạch Sơ Điệp ngần ngừ không biết có nên gọi cho Hạ Minh Hà hay không.

Hạ Đồng gặp chuyện không may, nói không chừng vợ ông ta cũng về nước. Nếu bây giờ bà ta chủ động liên lạc, vậy khác nào tự lộ mặt cho vợ ông ta biết? Bà ta đi tới đi lui, nghĩ một hồi lại thôi.

Bạch Sơ Điệp ngồi xuống ghế sô pha. Trầm tư cả buổi, bà ta gọi điện cho người khác. Đối phương nhanh chóng nghe máy.

“Quân Hạo, mẹ mặc kệ con thích làm gì. Con phải dẹp ngay sở thích chụp hình cho mẹ.” Giọng nói nghiêm khắc của bà ta cất lên, “Con phải về Hòa thị, chị và cậu con đều gặp chuyện hết rồi, nhà họ Hòa chỉ còn trông vào một mình con.”

Đối phương lặng thinh, không nói tiếng nào.

Bạch Sơ Điệp không đợi Hòa Quân Hạo trả lời, bà ta dập máy ngay tức khắc.

Khóe miệng bà ta bất giác nhếch lên đắc ý. Hòa Vy đúng là xốc nổi. Vừa định đối đầu với bà ta thì lại tự mình gây chuyện phiền phức. Bây giờ muốn Hạ Minh Hà không giải quyết Hòa Vy cũng khó.   

Tính ra thế lại hay. Tô Nhiễm gặp chuyện, chưa biết tình trạng thế nào, Lệ Minh Vũ suốt ngày chỉ lo lắng cho Tô Nhiễm, làm gì có thời gian để ý tới Hòa thị. Hòa Vy đâm Hạ Đồng bị thương rồi bỏ trốn, giờ chỉ còn mỗi Quân Hạo. Bạch Sơ Điệp nghĩ thầm chẳng biết có phải ông trời đang giúp bà ta nên tạo thời cơ giúp Quân Hạo đường đường chính chính ngồi lên ghế chủ tịch hay không.

Hòa Vy…

Mắt Bạch Sơ Điệp lóe tia hung ác. Bà ta dám chắc sau khi Vưu Kim nghe bà ta nói, anh ta sẽ không bỏ qua vụ này. Dù Hòa Vy may mắn tránh khỏi nạn này, nhưng một người từng bị xét xử như cô, liệu còn tư cách ngồi trên ghế chủ tịch Hòa thị?

Mọi thứ của nhà họ Hòa sớm muộn gì cũng thuộc về bà ta!

***

Hôm sau là một ngày u ám, mây đen giăng kín trời.

Gió thổi lồng lộng khắp phòng khách, chị Phi vội vàng đi đóng cửa sổ, nhìn thời tiết âm u ngoài trời, chị ta không khỏi lo lắng, “Cậu chủ ra ngoài không mang theo dù. Cậu ấy về thế nào cũng mắc mưa.” Nói hết câu, chị Phi nhìn Tô Nhiễm đang ngồi chơi xếp hình, thấy cô thờ ơ, chị ta đành lắc đầu cam chịu.

“Cô chủ, cô gọi điện quan tâm cậu chủ đi.” Chị Phi tiến đến gần Tô Nhiễm, chị ta nói nhẹ nhàng.

Tô Nhiễm vẫn hờ hững như trước, cô không trả lời.

“Haiz…” Chị Phi buông một tiến thở dài.

Tô Nhiễm bỏ miếng xếp hình xuống, cô lên tiếng, “Anh ấy nói sẽ họp khoảng hai tiếng, còn dự báo thời tiết đưa tin trận mưa này chỉ kéo dài một tiếng.”

“Cô chủ?” Ánh mắt chị Phi bất chợt sáng trưng, chị ta thảng thốt dò xét Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm lại kệ mặc chị ta, tiếp tục xếp hình.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Chị Phi ra mở cửa rồi hoàn toàn hóa đá.

“Chào chị, tôi là Vưu Kim, thanh tra cao cấp của tổ trọng án. Chị cho tôi hỏi anh Lệ Minh Vũ và cô Tô Nhiễm có nhà không?” Để tìm được nơi này, anh ta phải tốn biết bao công sức.

Chị Phi vừa nghe đến cảnh sát thì hoảng hốt xoay đầu nhìn Tô Nhiễm, “Cô chủ, người ở sở cảnh sát…”

Vưu Kim thừa dịp nhìn vào bên trong. Anh ta trông thấy một cô gái trầm ngâm ngồi xếp hình, anh ta biết đó là