ổi theo, “Này, vậy anh bán hai con mèo đó cho em, được không? Cùng lắm thì… cùng lắm thì em trả thêm tiền cho anh. Anh mua cái khác tặng người ta.”
“Không được. Bạn tôi chỉ thích hai con mèo này!” Đồng Hựu nhún vai từ chối.
“Nhưng… nhưng…” Nhưng cô rất thích chúng!
Đồng Hựu ngoảnh đầu nhìn cô gái. Anh thấy mặt cô đỏ bừng chạy theo mình, lòng anh bỗng lâng lâng khó tả, anh cười với cô, “Hay mình tính thế này đi! Ở đằng trước có quán cà phê. Em cùng tôi đi uống nước, tôi sẽ cân nhắc xem có nên bán lại hai con mèo này cho em không.”
“Anh nói thật không?” Đôi mắt cô gái hiện vẻ vui sướng.
“Thật!” Đồng Hựu gật đầu.
Cô vội túm tay anh, “Vậy còn chần chờ gì nữa! Đi thôi!”
Đồng Hựu phì cười, cùng cô sang quán cà phê.
Những quán cà phê theo kiểu cổ điển có rất nhiều ở khu này. Để hợp với phong cách, bàn ghế trong quán cũng được làm với vẻ cũ kỹ, trông như sự thăng trầm qua năm tháng.
“Tại sao anh vẫn ở Paris?” Cô gái nhận ly cà phê Đồng Hựu đưa, cô cười ngọt ngào với anh.
Đồng Hựu cười dịu dàng, uống một hớp cà phê, “Tôi còn vài việc chưa giải quyết xong.”
“Ừm.” Cô gái gật đầu, mắt cô dán chặt vào hai con mèo trong tay Đồng Hựu.
Đồng Hựu trông thấy rõ ràng, nhưng vẫn thản nhiên hỏi cô, “Em tới Paris làm gì? Chẳng phải lúc tôi mời em đi cùng, em nói không đi ư?”
“Em đến đây thăm bạn!”
“Bạn trai?”
“Ồ?” Cô gái sửng sốt, cười bí hiểm, “Anh đang tìm hiểu đời tư của em?”
Đồng Hựu xấu hổ, “Xin lỗi em, tôi không nên hỏi chuyện này.”
Cô gái cũng nhún vai, uống cà phê.
“Em định ở Paris lâu không?” Anh hỏi tiếp tục.
“Ừm… em muốn nghỉ ngơi thêm ba bốn ngày nữa, rồi mới quyết định.”
“Em ở đâu?” Đồng Hựu ra vẻ hờ hững hỏi cô.
Cô gái cũng không kiêng cữ. Cô nói thẳng tên khách sạn cho anh biết.
Đồng Hựu gật gù, không hỏi thêm gì.
Ánh mắt cô gái sáng rực rỡ nhìn theo hai con mèo kia.
“Em nói rất đúng!” Đồng Hựu đột nhiên nói chuyện.
“Sao? Ờ, từ xưa đến nay em nói câu nào cũng rất đúng. Nhưng anh muốn nhắc đến câu nào?” Cô gái lập tức thu hồi tầm mắt khỏi hai con mèo, hỏi anh.
Q.9 – Chương 13: Đổ Máu
Đồng Hựu chống trán mỉm cười, anh lén đưa mắt nhìn cô, “Rượu tuyết ăn chung với thịt bò nướng em làm rất ngon!”
“Thấy chưa! Em đã nói nó là món ăn khiến anh khó quên nhất mà.” Cô gái khoa tay múa chân vui vẻ, cười rạng rỡ, “Vậy anh muốn ăn nữa không?”
“Chẳng lẽ em định làm ngay tại đây?” Đồng Hựu nhướng mày khó hiểu.
“Tất nhiên không rồi! Nhưng em sẽ có cách làm món thịt bò nướng cho anh ăn. Còn chuyện nấu nướng ở đâu thì anh đừng lo.” Cô gái nói với giọng bí hiểm.
Đồng Hựu cười, không nói lời nào.
“Có điều…” Cô gái lướt mắt qua hai con mèo, “Em không làm miễn phí đâu!”
Đồng Hựu không nhịn được, phì cười. Anh cũng quyết định không chọc ghẹo cô nữa. Đồng Hựu đẩy hai con mèo mình mua đến trước mặt cô, anh nói, “Tôi tặng em!”
“Sao?” Cô gái không ngờ anh sẽ rộng rãi tặng ngay cho mình. Mắt cô sáng trưng, rồi lại giả vờ từ chối anh, “Thế thì… kỳ lắm. Anh đã tốn nhiều tiền mua chúng mà.”
“Không sao đâu, tôi tặng em.”
“Anh tặng em? Anh không cần em trả đồng nào hết, thật không?” Cô gái kéo hai con mèo vào lòng, niềm vui sướng tột độ không giấu nổi trong mắt cô.
Đồng Hựu cười, gật đầu nhìn cô.
Cô gái lật đật mở gói hàng bọc hai con mèo ra, cẩn thận vuốt ve hoa văn khắc trên chúng. Cô vui quá!
Đồng Hựu cầm ly cà phê lên uống, nhưng ánh mắt anh luôn dừng trên mặt cô. Nhìn vẻ mặt vui mừng của cô, lòng anh bỗng ngọt ngào khôn xiết!
Thấy anh nhìn mình chăm chú, cô gái bối rối đặt con mèo xuống bàn, vô thức liếm môi, “Hai con mèo này… chẳng phải anh mua tặng bạn ư?”
“Em cũng là bạn của tôi.” Đồng Hựu thong thả đáp lời.
“Bạn anh rất thích mấy món đồ có hình con mèo?”
“Chẳng phải em cũng thích ư?”
“Ồ… Vậy em cám ơn anh!” Cô gái gật gù thoải mái, vội vã cất vào giỏ xách, vẻ như sợ bị cướp mất.
Đồng Hựu cười nồng ấm, “Thế hai con mèo này có đủ đổi một bữa thịt bò nướng không?”
“Đủ! Đủ! Đừng nói là ăn một bữa, mười bữa cũng vô tư luôn!” Cô gái gật đầu lia lịa.
Đồng Hựu im lặng, anh vừa cười vừa ngắm cô.
Không chỉ ăn một bữa là do cô nói đấy nhé!
***
Quán bar rực rỡ ánh đèn về đêm.
Khi Giang Dã giải quyết xong công việc, quay lại đã không thấy bóng dáng Hòa Vy. Anh vội kéo một nhân viên lại hỏi, “Cô Hòa đâu?”
Nhân viên gãi đầu, “Em không biết. Nãy giờ em lu bu làm việc nên không để ý. Chắc chị ấy về rồi.”
Chết tiệt thật!
Giang Dã cau mày, vội vội vàng vàng đi tìm.
Mà ở một phía khác của quán bar, Hòa Vy vùi người vào ghế sô pha, cáu kỉnh nhìn Hạ Đồng ngồi đối diện, còn Hạ Đồng lại hồ hởi nhấp từng hớp rượu.
“Đúng là ông trời không có mắt, tạo sao ông ấy có thể để loại người như cô sống ung dung mãi nhỉ?” Hòa Vy khoanh hai tay trước ngực, cất giọng lạnh lùng.
Hạ Đồng cười bất cần, “Cô muốn ám chỉ điều gì? Định so sánh tôi với cô à?”
“Cô hiểu tôi nói gì cơ mà!”
“À, hóa ra cô muốn nhắc tới em gái Tô Nhiễm của mình.” Hạ Đồng dựa người vào ghế sô pha, cô ta rút một điếu thuốc ra châm hút, rồi phả khói vào mặt Hòa Vy.
“Rốt cuộc cô đã nói gì với em tôi? Lẽ nào cô không cảm thấy áy náy chút nào ư? Tại