Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216355

Bình chọn: 7.5.00/10/1635 lượt.

một đêm tuyệt vời với nhau. Giống như sự tưởng tượng của Hòa Vy, Ann ở trên giường tuyệt đối là bạn tình hoàn mỹ.

Có điều ánh mắt Ann nhìn Hòa Vy mỗi lúc một say đắm hơn theo thời gian, Hòa Vy đột nhiên sợ hãi khôn xiết. Tình dục chỉ là nhu cầu sinh lý giữa người với người, nhưng còn tình yêu cô không cách nào cho anh.

Ann quả thực đã yêu Hòa Vy, đây là nguyên nhân khiến anh lưu lại thành phố này suốt thời gian qua. Nhưng Hòa Vy chỉ muốn làm bạn bè với anh giống như cô đã nói từ lúc bắt đầu, cô chỉ sẵn lòng làm bạn giường của anh mà thôi.

Ann cảm thấy rất thất bại. Anh có thể chấp nhận trong lòng cô còn người khác, nhưng anh không chịu được việc cô chưa bao giờ thử đón nhận tình cảm của anh.

Hai người cứ dây dưa như vậy trong hai năm. Trọn vẹn hai năm dài đằng đẵng, Hòa Vy vẫn không có tình cảm với anh.

Trong quán bar, tiếng nhạc xập xình dần chuyển sang điệu blues du dương lãng mạn.

Hòa Vy hơi say, cô nhíu mày, ngửa đầu nhìn Ann, “Anh thôi nói nhảm đi! Rót cho em một ly nữa.”

Ann đứng bất động, nhẫn nại khuyên cô, “Em uống năm ly rồi. Dạo này em cứ đắm chìm trong men rượu, như vậy không hay đâu. Nếu em cô đơn thì nói với anh, anh sẽ ở cạnh em. Vì sao em phải dùng chất cồn gây tê bản thân?”

Ánh mắt Hòa Vy dừng trên Ann hồi lâu, cô cười ha ha, “Phụ nữ theo đuổi anh nhiều không đếm hết, tại sao anh không chịu thế?”

Kỳ thực điều kiện của anh rất tốt.

Ann nhún vai, thần sắc anh thấp thoáng bất lực, anh nâng cầm cô lên, nói rõ từng chữ, “Em biết anh không có hứng thú với những người phụ nữ khác, anh chỉ đợi một mình em.”

Hòa Vy bật cười, “Em cũng đang chờ người.”

“Thế ư? Lệ Minh Vũ? Anh ta tốt như vậy ư?” Ann mỉm cười, nhưng ánh mắt anh chứa đầy đau đớn.

“Anh ấy tốt nên mới thuộc về người khác!” Ánh mắt Hòa Vy cô đơn, cô nói lảng sang chuyện khác, “Này, ở đây mở cửa ra kinh doanh, chẳng lẽ khách mua rượu mà anh không bán ư?”

Ann đành lắc đầu. Anh pha cho cô một ly rượu brandy với lá bạc hà, giúp cô uống vào đỡ khó chịu hơn.

Hòa Vy hiểu sự quan tâm của anh, cô bất giác thấy ấm áp. Cô cầm ly rượu, dõi theo bóng lưng của Ann, cô chợt hỏi, “Anh chưa nói em biết tên tiếng Trung và những việc cá nhân liên quan tới anh.”

Ann cười, không nói tiếng nào. Mãi đến khi anh pha xong một ly rượu khác, anh mới cất giọng khẽ khàng, “Em chưa bao giờ hỏi anh.”

“Vậy bây giờ em hỏi anh!”

“Tên tiếng Trung của anh là Giang Dã, còn việc cá nhân thì, ừm…” Anh giả vờ suy ngẫm, “Anh 30 tuổi, còn độc thân, vậy đủ chưa?”

Hòa Vy phì cười, lẩm bẩm tên anh, “Giang Dã? Tên anh nghe rất quen!”

“Thế hả? Chắc trùng tên thôi.” Giang Dã mỉm cười, không giải thích gì thêm. Anh đặt ly rượu xuống, “Lát nữa em nhớ uống cái này để không bị đau đầu.”

“Đây là cái gì?”

Giang Dã nhìn cô, “Quyến luyến giai nhân!”

“Quyến luyến giai nhân? Tên nghe rất hay.”

Giang Dã rướn người sát Hòa Vy, môi anh áp vào tai cô…

“Anh chỉ pha chế vì em, hy vọng em sẽ quên anh ta. Dẫu sao chăng nữa… anh mới là người đàn ông đầu tiên của em!”

Hòa Vy bỗng hít thật sâu. Cô giương mắt nhìn liền bắt gặp vẻ trịch thượng thấu hiểu trong mắt Giang Dã, cô sực giật mình. Nhưng còn chưa hiểu rõ nó tượng trưng cho điều gì, Giang Dã đã cười nồng hậu, xoay người đi.

Trái tim Hòa Vy rung mạnh.

Anh nói đúng, lần đầu tiên của cô là cho anh…

Thậm chí cô còn nhớ rõ đêm đó trên giường, khi Giang Dã thấy cô còn trinh trắng, anh kinh ngạc và mừng rỡ vô cùng. Sau đó cô và anh triền miên cả đêm cùng nhau…

Mấy năm nay, cô thay bạn trai như thay áo. Có thể nói ra sẽ khiến người khác khó tin, nhưng cô quen bạn trai chỉ để tìm kiếm cảm giác an toàn. Cô chưa từng lên giường với họ, chắc chắn Lệ Minh Vũ cũng không tin cô còn trong trắng.

Bốn năm qua, cô luôn muốn trao thân cho Lệ Minh Vũ, nhưng không ngờ cô lại dành lần đầu tiên của mình cho Giang Dã chỉ quen biết được vài ngày.

Hòa Vy hoảng loạn, thu hồi suy nghĩ.

Nhìn Giang Dã tỉ mỉ pha chế rượu, cô hít sâu, rồi cầm ly rượu lên uống. Nào ngờ có người cướp lấy ly rượu của cô. Cô nhướng mắt lên liền cau mày căm ghét!

Lại là Hạ Đồng!

***

Bởi vì Tô Nhiễm bệnh nên Mộ Thừa cũng lùi ngày đi trễ hơn. Hôm nay, Mộ Thừa lại đến khu Hoa Phủ. Anh vừa dừng xe thì trông thấy Tô Nhiễm đang ngồi dưới cây ngọc lan trắng, ánh nắng dịu nhẹ lặng lẽ chiếu xuống người cô.

Thời tiết tương đối lạnh nên Tô Nhiễm cũng đội nón len trắng giữ ấm.

Mộ Thừa đến gần cô, anh cúi thấp người, gọi tên cô.

Tô Nhiễm bình thản nhìn anh một cái, rồi tiếp tục ngắm nghía cây ngọc lan trắng.

Cửa phòng mở ra, Lệ Minh Vũ đi ra ngoài. Tuy anh không thích người khác quấy rầy cuộc sống của mình và cô, nhưng dẫu sao Mộ Thừa cũng tốt bụng nên anh không thể đuổi về, buộc lòng phải mời Mộ Thừa vào nhà.

“Anh vào đi!” Lệ Minh Vũ kéo Tô Nhiễm về với mình, nói với Mộ Thừa.

Trong phòng khách của biệt thự phảng phất mùi hương nhè nhẹ, y hệt hương thơm trên người Tô Nhiễm.

Chị Phi vội vàng bưng trà bánh lên thiết đãi Mộ Thừa.

Ánh mắt Mộ Thừa dừng trên Tô Nhiễm, một hồi lâu sau anh nói, “Cô ấy luôn như thế này ư?”

Lệ Minh Vũ ngồi cạnh Tô Nhiễm, giang tay ôm cô vào lòng tỏ r