Polly po-cket
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214180

Bình chọn: 10.00/10/1418 lượt.

Vũ thương yêu vỗ nhẹ đầu cô, “Cô bé ngốc, em nói gì vậy? Anh cũng vừa biết chuyện Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Em yên tâm, anh sẽ thăm dò thử xem chuyện gì xảy ra. Em muốn nắm tin tức thì phải về nhà mới được.”

Những lời này sẽ khiến người ngoài cảm động, nhưng lại làm Tô Nhiễm rét run. Cô hiểu ngụ ý của anh, chợt bật cười, nhìn anh: “Guerlain cũng gặp chuyện bất ngờ, anh biết không?”

Cô chẳng qua chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, nhưng loáng cái anh lại kéo hai người thân thiết với cô vào cuộc, dùng hai người này ngang nhiên uy hiếp cô, rồi còn ra vẻ cẩn thận trước mặt người ngoài. Anh quả là cao tay, cô – Tô Nhiễm dù có tu hành một nghìn năm cũng không đuổi kịp mưu mẹo của anh?

“Guerlain gặp rắc rối?” Lệ Minh Vũ nhíu mày, ngẫm nghĩ rồi nói, “Em yên tâm, anh sẽ phái Đồng Hựu tìm hiểu chuyện của cô ấy.”

Tô Nhiễm nhìn anh, nhìn thần sắc anh nghi hoặc. Anh rõ là giỏi đóng kịch, thực sự khiến cô phải nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Mọi thứ đều do anh giở trò, mà còn ra vẻ vô tội. Nếu không phải biết anh tồi tệ cỡ nào, nhất định vẻ mặt của anh sẽ gạt được cô.

An Tiểu Đóa nghe xong, vội nói với Lệ Minh Vũ: “Xin anh giúp đỡ Mộ Thừa, cảnh sát nói là sự cố trị bệnh gì đó, nhưng chắc chắn không phải Mộ Thừa cố ý, có lẽ chuyện này không liên quan đến anh ấy.”

“Tiểu Đóa, em thích bác sĩ Mộ, phải không?” Lệ Minh Vũ nhìn cô, khẽ hỏi.

Gò má An Tiểu Đóa đỏ bừng, nhưng vẫn dũng cảm gật đầu.

“Yên tâm, Mộ Thừa sẽ không sao. Cảnh sát chỉ hỏi theo lệ thường thôi. Nói không chừng chuyện này chỉ là hiểu lầm.” Anh cười nói bình thản.

An Tiểu Đóa phấn khởi.

Chỉ cần Tô Nhiễm có thể nghe hiểu ra ngụ ý của anh. Anh khẳng định Mộ Thừa sẽ không gặp việc gì. Điều này nhắn nhủ với cô, Mộ Thừa có chuyện hay không đều do anh định đoạt. Tô Nhiễm cắn mạnh môi, nhìn vào mắt anh, coi thường cất giọng, “Tôi về với anh.”

“Ừ.” Lệ Minh Vũ cười tươi, đi tới trước cửa xe, rồi chủ động mở cửa bên ghế phụ cho cô.

Tô Nhiêm quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, “Tiểu Đóa, nhờ cậu chăm sóc Băng Nựu. Mộ Thừa nhất định không sao, cậu yên tâm.”

An Tiểu Đóa gật đầu, kéo Tô Nhiễm lại hỏi nhỏ, “Tiểu Nhiễm, cậu và anh tacó chuyện gì vậy? Anh ta rõ ràng rất yêu cậu đó, bốn năm trước không phải cậu cũng yêu anh ta cô cùng ư? Vì sao lại ly hôn? Chuyện hôm nay thật tình làm mình lờ mờ hết rồi. Vết thâm tím trên người cậu…”

“Tiểu Đóa, chuyện của mình, cậu đừng lo lắng quá. Mình cam đoan một dịp nào đó mình sẽ kể hết đầu đuôi mọi chuyện với cậu, được không?” Tô Nhiễm chịu đựng chua xót trong lòng, khẽ nói.

An Tiểu Đóa lo lắng gật đầu.

“Băng Nựu.” Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, xót xa xoa đầu cô bé, cất giọng hiền hậu: “Phải ngoan ngoãn nghe lời dì An, biết không con? Hai ngày nữa, mẹ sẽ đến thăm con.”

“Dạ, mẹ Tô Nhiễm, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.” Cách Lạc Băng khụt khịt, ôm chầm Tô Nhiễm.

Cách đó không xa, Lệ Minh Vũ luôn đứng chờ trước cửa xe, vô cùng nhẫn nại nhìn cảnh này.

Hồi lâu sau, Tô Nhiễm đứng dậy, hít sâu rồi đi về hướng Lệ Minh Vũ, mỗi một bước đi, lòng cô lại trĩu nặng thêm một chút. Cô lên xe, trong nháy mắt xe đóng cửa, lòng cô hoàn toàn tụt dốc.

———Hoa lệ phân cách tuyến—————

Họp báo về tuần lễ thời trang.

Hòa Vy tiếp nhận phỏng vấn, vừa đến sảnh nơi diễn ra họp báo, một tràng cười của phụ nữ truyền đến, “Tôi thấy cô quen mắt sao ấy. Hóa ra là ‘nữ quỷ’ giới thời trang.”

Nữ quỷ giới thời trang là cách người trong nghề dành cho cô. Trong cái nghề đầy gai góc hỗn độn này, mỗi một bước quảng bá sản phẩm, cô đều có yêu cầu cao với từng nhãn hiệu. Vì vậy, rất nhiều hãng quảng cáo sợ Hòa Vy, bởi vì cô thường xuyên bắt bẻ và khó tính. Nhưng điều khiến mọi người bái phục Hòa Vy chính là những thứ sau khi được cô đánh giá bắt bẻ đều giống như mục nát hóa thành thần kỳ. Giới thời trang chính là như vậy, mỗi nhãn hiệu thời trang sang trọng đều do người có địa vị nhất nắm giữ. Họ mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm nào trang điểm, mang giầy gì, đeo túi gì, xuất hiện ở trường hợp nào, mọi thứ đều quyết định xu hướng thời trang thịnh hành trong năm.

Trong mắt nhiều người khác, họ chính là thời trang.

Hòa Vy chính là một người trong số đó, vì cô khắt khe trong công việc nên bị gắn cho danh hiệu này.

Cô xoay người, nhìn người đến rồi cười nhạt, “Tôi tưởng là ai, hóa ra là gái bao cao cấp hai giới chính trị và thương nghiệp. Gái bao cao cấp như cô cũng thích tham dự sự kiện thế này cơ đấy.” Nói xong, Hòa Vy chìa tay ra với cô ta, biếng nhác mở miệng, “Cô Hạ, đã lâu không gặp.”

Người đến chính là Hạ Đồng, thiên kim của bộ trưởng Hạ. Vài năm nay, cô ta luôn quấy rầy Lệ Minh Vũ, trong mắt Hòa Vy, cô ta chỉ đáng ghét như một con gián bỏ đi, nhưng dù sao ở nơi công cộng, cái mà phụ nữ giỏi nhất chính là “gặp dịp thì chơi.”

Hạ Đồng cũng bắt tay Hòa Vy, “Tôi cũng muốn dính chút mùi thời trang cho biết. Đối thủ của tôi là cô Hòa Vy, vậy sao tôi có thể coi thường được? Cái này gọi là gì ta? À, hình như có một câu ‘biết người biết ta, trăm trận trăm thắng’ thì phải? Tôi thất lễ quá, không biết mấy lời này tôi nói đúng không nữa.”

Hòa Vy cong