Insane
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213814

Bình chọn: 10.00/10/1381 lượt.

g, nhân viên an ninh bên cạnh không đợi được nữa, cất giọng: “Cô ơi, mong cô nhanh chóng rời khỏi cửa an ninh. Cô hãy đi ra ngoài trước, cứ tiếp tục như vậy cô sẽ làm ảnh hưởng thời gian của những người khác.”

Tô Nhiễm vội vàng xin lỗi, kéo vali ra khỏi cửa an ninh, lại bất ngờ thấy An Tiểu Đóa và Mộ Thừa đang đứng bên ngoài. Vài người đàn ông mặc đồng phục không biết đang nói gì với Mộ Thừa, sắc mặt An Tiểu Đóa trắng bệch, Cách Lạc Băng thì hoảng sợ, ôm đùi Mộ Thừa. Thấy tình huống này, cô gấp rút nói điện thoại vài câu, rồi bước lại.

“Tiểu Nhiễm?” An Tiểu Đóa và Mộ Thừa thấy cô trở về, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ. Nhưng Tô Nhiễm còn chưa dừng bước hoàn toàn, một người đàn ông trong nhóm liền lạnh nhạt nói: “Anh Mộ Thừa, mời anh đi cùng với chúng tôi.”

Tô Nhiễm bước mau lên trước, “Chuyện gì xảy ra?” Đồng thời, cô cũng đánh giá vài người đàn ông trước mắt. Trong lòng cô thất kinh, là người của sở cảnh sát.

Họ không giải thích, chỉ uy nghiêm nhìn Mộ Thừa.

Mộ Thừa cũng không giải thích nhiều lời, chỉ nhìn Tô Nhiễm rồi cười dịu dàng, “Phiền em lo cho Băng Nựu giúp anh. Đừng lo gì cả, chỉ theo lẽ thường hỏi vài câu thôi. Anh sẽ mau chóng tìm em.” Nói xong, cúi đầu nhìn Băng Nựu, “Con phải ngoan ngoãn nghe lời, nhớ chưa?”

Cách Lạc Băng không biết xảy ra chuyện gì, nghe anh nói vậy chỉ gật đầu.

Mộ Thừa đi theo cảnh sát, Tô Nhiễm càng lúc càng lo lắng, quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, thấy mắt cô đỏ hoe, vội hỏi: “Tiểu Đóa, xảy ra chuyện gì?”

An Tiểu Đóa tiến lên ôm Tô Nhiễm, cả người cô run rẩy, nức nở nói: “Cảnh sát dẫn Mộ Thừa đi nói rằng họ hoài nghi sự cố mười năm trước trong lúc trị bệnh có liên quan đến Mộ Thừa, muốn dẫn anh ấy về điều tra.”

Tô Nhiễm cả kinh, sự cố trị bệnh mười năm trước?

“Sao có thể như vậy chứ?” Cô vô thức lẩm bẩm.

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa nhìn cô, thắp thỏm hỏi: “Bốn năm qua không phải cậu sống gần Mộ Thừa sao? Chuyện này cậu có nghe anh ấy kể không? Rốt cuộc là thế nào? Mộ Thừa là bác sĩ ngoại khoa não có tiếng, làm sao có thể xảy ra chuyện này?”

Tô Nhiễm lắc đầu, cô không biết, thật sự không biết chuyện này, mười năm trước? Cô và anh vẫn chưa quen nhau, khi đó cô bao nhiêu tuổi?

Dưới tình thế cấp bách, trong đầu cô đột nhiên lủi qua một ý nghĩ như sấm chớp nổ vang, khiến cô nhớ tới lời Lệ Minh Vũ đã nói. Anh nói Mộ Thừa từng hại chết một cô bé. Môi cô run rẩy, lúc đó cô chỉ nghĩ rằng Lệ Minh Vũ nói bậy, nhưng xem tình huống ngày hôm nay, lẽ nào chuyện này thật sự xảy ra?

Rất đáng sợ, làm sao có thể?

“Tiểu Nhiễm, có phải cậu nhớ đến cái gì không?” An Tiểu Đóa thấy vẻ mặt của cô, vội vàng hỏi.

Tô Nhiễm rất lâu sau mới định thần trở lại, nhìn An Tiểu Đóa lắc đầu, chuyện cô không chắc cô không dám kết luận. Mọi thứ đến quá đột nhiên. Đầu tiên là nước hoa “Midi” nảy sinh vấn đề, sau đó là Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Dường như ông trời đã định trước không cho cô đi.

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa muốn biết cô đang nghĩ gì, có phải liên quan đến chuyện này không, vẫn chưa nói hết lời, điện thoại trong giỏ xách đột nhiên đổ chuông. Cô mau chóng cầm điện thoại lên nhìn, là một dãy số lạ.

“Alô? Cho hỏi ai vậy ạ?’ Cô nghe máy.

Tô Nhiễm dẫn Cách Lạc Băng đi đến một bên ngồi đợi Tiểu Đóa. Ai ngờ vừa cất bước, nghe thấy An Tiểu Đóa ngạc nhiên lên tiếng, “Tiểu Nhiễm, điện thoại tìm cậu.”

“Ah?” Tô Nhiễm cũng thất kinh, cầm lấy điện thoại rồi alô một tiếng. Đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói trầm thấp mà lãnh đạm thân quen, “Còn không định về nhà ư?”

Cuộc gọi bất ngờ, giọng nói ngoài ý muốn, mọi thứ bất thình lình xảy ra khiến Tô Nhiễm dừng bước, cả người cô cứng còng. Cô chỉ cảm thấy ánh nắng ấm áp bên ngoài trở nên lạnh giá, tựa như một chậu nước xối thẳng lên đầu cô, loáng cái lạnh đến thấu tim.

An Tiểu Đóa cũng phát giác Tô Nhiễm là lạ, đi lên trước lo âu nhìn cô, lại nghe Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi, “Anh đang ở đâu?” Lòng cô không khỏi kinh động. Trong ấn tượng của cô, Tô Nhiễm chưa bao giờ lạnh lùng với mọi người như vậy, khoảnh khác này sắc mặt Tô Nhiễm lạnh nhạt đáng sợ. Cô chưa thấy Tô Nhiễm như vậy bao giờ.

Ánh mặt trời chói rọi, ánh lên gương mặt phờ phạc của Tô Nhiễm.

“Ngoài sảnh sân bay.” Đầu dây khác trả lời.

Tô Nhiễm cúp máy, giao cho An Tiểu Đóa, nắm chặt vali, kéo thẳng ra ngoài.

“Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa vội dẫn Cách Lạc Băng đuổi theo.

Một chiếc xe MPV đậu ngoài sảnh sân bay, nắng chiều buông xuống, ánh sáng nhợt nhạt chiếu lên xe càng làm xe giống vẻ u ám, thâm trầm của chủ nhân.

Đợi Tô Nhiễm đi đến, cửa xe mới mở ra, quần vest hiện ra trước, sau đó là cả người anh bước xuống theo.

Chiều tà rọi sáng khác thường xuống gương mặt trầm tĩnh của Lệ Minh Vũ. Anh đứng yên tại chỗ nhìn cô, khóe miệng anh không cười, cũng không nổi giận. Bầu không khí chợt trở nên kỳ lạ.

Tô Nhiễm đứng xa vài mét đối mặt với Lệ Minh Vũ, cảnh này nhìn qua có vẻ giống một mẩu tranh châm biếm. Nắng vàng vụn vặt rải sáng lác đác lên tóc cô, như những mảnh thủy tinh nhỏ vụn.

An Tiểu Đóa ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô bỗng cảm th