Snack's 1967
Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211083

Bình chọn: 7.00/10/1108 lượt.

có hai tỷ, trên đời này kiếm đâu được vụ làm ăn nào tốt như vậy?

Mà cô vẫn còn ở đây giả vờ thanh cao, có phải đã quá tự kiêu hay không?

Dù sao trước kia cô và anh cũng đã làm nhiều lần như vậy, cũng không phải lần này là lần đầu tiên? Nếu như anh thật sự muốn thân thể cô như vậy thì cô sẽ cho anh.

Làm lần một lần so với làm một trăm lần cũng không có gì khác nhau.

“Không cần phải lúc nào cũng nhắc đến hai chữ về nhà này, nhà của em là ở chỗ này, có nghe hay không?” Cô gái này, luôn miệng nói phải về nhà, thật sự khiến cho người nghe thấy phiền lòng.

“Chúng ta đã ly hôn!” Tình Tình không nhịn được lên tiếng phản bác.

“Ai nói đã ly hôn thì nơi này thì không phải là nhà của em?” Mộ Dung Trần lần này ngược lại không hề tức giận, anh ngồi ở bên giường đưa tay lên chơi đùa với mái tóc của cô.

Thấy cô rốt cuộc đã yên tĩnh nằm trên chiếc giường này, tim của anh từ trước nay chưa bao giờ thấy thỏa mãn như thế. Vừa nghĩ tới sau này mỗi buổi tối đều có thể ôm cô ngủ, thì liền cảm thấy đó là một chuyện tuyệt diệu đến cỡ nào, anh đã chờ đợi ngày này rất lâu, rất lâu rồi.

Người đàn ông này!? Dám nói ra những lời như vậy ư? Thật là phục anh luôn rồi.

“Mộ Dung Trần…” Tình Tình quyết định không tranh cãi với anh về vấn đề này nữa, có nói thêm nữa cũng chỉ là uổng công mà thôi. Nên trực tiếp đi vào chủ đề chính rồi.

“Hả?” Anh nghiêng người nằm ở bên cạnh cô nhẹ giọng nói.

“Có phải chỉ cần tôi ở cùng anh một buổi tối là được phải không?” Suy nghĩ một lát, Tình Tình vẫn không kìm được hỏi thẳng.

“Cái gì?” Tay của Mộ Dung Trần đang vuốt ve tóc của cô đột nhiên ngừng lại, gương mặt tuấn tú nhìn thẳng vào cô gái đang nằm trên giường, trong mắt của anh lóe lên một ngọn lửa nho nhỏ, chẳng lẽ là đang tức giận hay sao?

“Lần trước chẳng phải anh đã nói ở cùng anh một buổi tối, thì anh liền cho tôi mượn hai tỷ, có phải thật vậy hay không?” Khi nói ra những lời này, Tình Tình phải xoay mặt sang chỗ khác không dám nhìn anh.

Nói như vậy, giống như cô thật sự đem mình ra trao đổi để kiếm lấy lợi ích rồi, hơn nữa lại còn là bán cho chồng trước của mình nữa chứ. Cô cũng không muốn như vậy, nhưng mà cô cũng không có cách nào khác không phải sao?

Tại sao những lời này lúc nói ra khỏi miệng thì trong lòng lại buồn bực khó chịu như vậy?

“Tình Tình, vì hai tỷ này nếu có người đồng ý cho em thì em sẽ nguyện ý cho họ hay sao?” Mộ Dung Trần quay mặt cô sang, ép cô phải đối mặt với mình. Sắc mặt của anh giận đến tái xanh, giọng điệu mặc dù rất nhẹ, nhưng khi nhìn vào mắt anh thì cũng đủ biết, nếu như cô thật dám gật đầu, thì anh nhất định sẽ bóp chết cô!

Cô gái này, rất biết cách… làm thế nào khiến cho phải anh tức giận.

“Nếu như mà tôi thật sự đáng tiền như vậy thì tại sao lại không chứ?” Anh cho rằng chỉ có anh mới có thể nói ra lời uy hiếp như vậy hay sao? Mặc dù lời của anh hiện tại cũng nhắc nhở cô một điều, nếu như có người đàn ông khác nói rằng muốn cô ở cùng hắn một buổi tối rồi sẽ cô hai tỷ thì cô có nguyện ý hay không?

Vì người đàn ông đó là Mộ Dung Trần, cho nên mặc dù rất không cam tâm, nhưng bởi vì người đó là anh cho nên cô mới nguyện ý làm vậy. Tình Tình, không cần phải lừa gạt bản thân mình thêm nữa, thật ra thì cô vẫn rất thích người đàn ông này.

Chỉ là, cô sẽ không để cho anh hài lòng như vậy đâu, phải làm cho anh tức chết mới được!

Bởi vì, thật ra hai năm qua, cô sống cũng không thấy vui vẻ gì.

“Em dám!” Những lời này của cô đã hung hăng khiêu khích Mộ Dung Trần, tuy đã cố gắng đè nén lửa giận của mình nhưng vẫn bị cô khơi lên, nắm lấy đầu vai thanh mảnh của cô để cô nhìn thẳng vào mình: “Em có dám tìm đàn ông đến đây để tôi thử nhìn một chút xem sao!”

Động tác của anh khiến cho hông của Tình Tình bị vặn một cái, khiến cho cô thật là khó chịu, đau đớn và uất ức cùng xông lên đầu.

Nước mắt không kìm được nữa liền tràn mi, sau đó là tiếng nức nở nghẹn ngào. Cô đột nhiên khóc như vậy làm Mộ Dung Trần hoảng hốt hỏi: “Tình Tình? Thế nào? Tại sao lại khóc? Có phải hông lại đau rồi hay không? Để anh xem một chút…”

Nào ngờ, cô chẳng những không ngừng khóc mà ngược lại càng khóc to hơn! Đã vậy cô lại đẩy anh ra không cho anh nhìn vết thương của mình. Hông của cô hiện tại rất đau, nhưng cảm thấy trong lòng còn đau hơn! Vừa đau lại vừa uất ức.

Anh lại hung dữ với cô như vậy!

Hung dữ như vậy chẳng khác gì giọng điệu của các đại cổ đông ngày đó trong cuộc họp đại hội cổ đông đặc biệt gây khó khăn cho bọn họ. Cô cũng không muốn như vậy! Ai ngờ được công ty lại xảy ra chuyện như thế chứ? Cô lại chưa từng có nửa điểm kinh nghiệm trong quản lý kinh doanh, nên đối với những câu hỏi kia của đều không trả lời trôi chảy được.

Nếu như không phải Tiết Thiệu Trạch còn phải chăm sóc mẹ cô, nếu không phải hiện tại trên danh nghĩa công ty đứng tên của cô và con trai thì sao cô phải chịu uất ức làm khó mình như thế.

Cô vẫn cho rằng cuộc sống của mình từ ngày đó về sau sẽ không liên quan đến anh nữa! Ai biết được bởi vì nguyên nhân này mà bọn họ lại lần nữa quấn quít ở cùng một chỗ như thế này?

“Này, đừng khóc nữa có được hay khô