Ring ring
Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210512

Bình chọn: 9.00/10/1051 lượt.

ly rượu trả lại cho anh, Tình Tình đứng lên. Cô mới không muốn gặp lại người đàn ông này.

Mặc dù xem ra anh là người duy nhất có thể giúp cô, nhưng cô mới không cần ngửa tay xin anh, anh chỉ cố ý khi dễ cô mà thôi.

“Gấp cái gì? Mục đích em đến đây tối nay không phải là vì tìm người đầu tư cho Tiết Thị sao? Thế nào, chưa đạt tới mục đích liền đi sao?” Kéo cổ tay cô lại, Mộ Dung Trần không để cho cô đi.

“Chuyện này không liên quan đến anh, buông tay.” Tình Tình muốn hất tay anh ra, không nghĩ tới thế nhưng anh lại cầm chặt hơn.

“Dĩ nhiên chuyện không liên quan đến anh, chỉ là, vừa rồi anh nghe Diệu Dương nói kỳ hạn hai người hứa với hội đồng quản trị chỉ còn hai ngày nữa, hai ngày sau không có tiền bạc rót vào, em sẽ bị cổ đông đưa lên tòa án.” Mộ Dung Trần tỉnh táo nói ra.

“Mộ Dung Trần, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cho cô vay tiền ư? Nhưng yêu cầu của anh quá đáng như thế, cô mới không cần tiếp nhận.

“Tối nay cùng anh về nhà, hả?”

“Anh mơ đi!” Chuyện cười, tại sao cô phải về nhà cùng anh chứ? Mặc dù rất muốn cầu cạnh anh, nhưng sau khi bọn họ ly hôn, cô và anh đã là nước sông không phạm nước giếng, kiều quy kiều, lộlộ rồi.

Coi như hiện tại cô cần tiền thật, cũng không thể ngủ với anh. Mộ Dung thiếu gia thật là thích nói giỡn, anh muốn phụ nữ ngủ cùng mình thì đâu có thiếu? Tại sao nhất định phải làm với cô? Tâm rối rắm không biết phải làm thế nào, dùng sức hất tay Mộ Dung ra, tính toán chuyện rời đi.

Nhưng động tác Mộ Dung Trần nhanh hơn, cánh tay dài duỗi ra, lần nữa bắt lại cánh tay cô, cũng không quay đầu lại mà lôi kéo cô đi về phía đại sảnh.

“Mộ Dung Trần, anh buông tôi ra!” Cô bắt lấy tay anh, một tay dùng sức đánh bàn tay Mộ Dung Trần, nhưng mặc kệ cô đánh như thế nào, Mộ Dung Trần vẫn không chịu buông.

“Về đến nhà, anh sẽ thả em ra.”

“Anh cút đi! Ai muốn trở về với anh! Anh thả tay tôi xuống, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát, mau buông tôi ra!” Tình Tình vừa giãy giụa vừa nhìn chung quanh tìm cứu binh, đáng tiếc là Mộ Dung Trần cố tình trêu chọc cô mà, dọc theo đường đi những vị khách khác cứ đưa mắt nhìn cô, nhưng chẳng ai dám lên tiếng cả.

Ngay cả Thẩm Diệu Dương cũng núp trong góc, trơ mắt nhìn chị của cậu bị bắt đi, cũng không lên tiếng, ngược lại chứng kiến cảnh chị bị lôi kéo, khóe miệng cong lên một nụ cười.

Chỉ cần chị và anh rể đi lần này, đừng bảo là hai tỷ, muốn tất cả tài sản của anh rể cũng là chuyện hết sức đơn giản!

Mộ Dung Trần phách lối không nhìn đến ánh mắt kinh ngạc của những người trong bữa tiệc, trong mắt không để ý đến ai, bắt cô ra khỏi bữa tiệc, mới vừa ra đến cửa chính, hai tay Tình Tình trực tiếp kéo cánh tay của anh, đánh chết cũng không muốn đi.

Nhưng làm gì Mộ Dung Trần chịu buông tay.

Hai người giống như đang đấu sức, cô quằn quại, anh liền cho thêm sức lực, lại sợ làm cô bị thương, Mộ Dung Trần mới buông tay thì Tình Tình không biết dũng khí từ đâu tới, hướng giày cao gót dưới chân đạp lên chân anh.

Đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, khiến sức lực của Mộ Dung Trần giảm bớt, không còn kịp buông tay nữa, Tình Tình nhất thời mất trọng tâm, hai chân không yên lảo đảo mấy cái, rồi như ngã đi.

Chỉ là, khi cô còn chưa kịp tự ổn định cơ thể mình, cánh tay Mộ Dung Trần chưa kịp đến sau lưng của cô thì thân thể của cô đã chạm vào chiếc cột bằng ngọc trắng, ngay sau đó eo Tình Tình truyền đến một hồi đau nhức kịch liệt, va chạm này khiến sắc mặt của cô trở nên trắng bệch, hai chân không có lực chống đỡ, thân thể chậm rãi trượt xuống từ từ.

Cảm thấy giống như eo sắp đứt, cô cắn môi dưới giống như cố gắng nhẫn nại để mình không kêu ra những tiếng đau đớn, Mộ Dung Trần vọt tới trước mặt cô, muốn xem cô có bị thương chỗ nào không?

“Tình Tình?”

“Tránh ra! Đừng đụng tôi…” Không muốn để cho anh đụng cô, Tình Tình đẩy anh ra, đáng tiếc sức lực của cô không bằng anh, nên chẳng có chút cơ hội phản kháng, anh cứng rắn ôm cô vào trong xe, để cô tựa lưng vào ghế ngồi, vô tình đụng đến vết thương, khiến cô đau đến rên thành tiếng.

“Thế nào?”

“Không sao… Anh đưa tôi về nhà giúp.” Đôi tay Tình Tình lui về phía sau, đỡ lấy sống lưng đau đến muốn chết, đôi mắt hiện lên tầng nước mắt.

“Nghe lời! Đừng động!” Lên xe, Mộ Dung Trần nhìn sắc mặt tái nhợt của Tình Tình, lại nhìn đến hai tay đang vịn lấy lưng của cô, không để ý đến sự phản kháng của cô, một tay đem ghế ngồi hạ xuống, một tay đẩy cô nằm xuống.

Đau đớn khiến Tình Tình không có bao nhiêu hơi sức phản kháng nữa, thân thể nhỏ bé liền nằm xuống ghế, bên hông vẫn truyền tới một hồi đau đớn, để cho cô đau đến toát mồ hôi lạnh.

Mộ Dung Trần tháo cà vạt ra, cởi nút hai tay áo xuống.

Nghiêng người sang người cô, anh cầm lấy cổ tay cô, muốn kéo khóa váy của cô xuống, “Cho anh xem một chút.”

“Không cần…” Tình Tình đưa tay ngăn lại.

“Đau đến sắc mặt trắng bệch như thế rồi, còn nói không cần. Em không được động đậy, anh nhìn hông em một cái, anh sợ thương tổn đến xương rồi.” Mộ Dung Trần nhìn cô cố gắng nhịn đau, thiếu chút nữa đã khóc nghẹn ngào, hình như rất đau, trong lòng anh gấp gáp hơn vài phần.

Giống như là đau thậ