im lặng không dám nói gì, anh rể thật là lợi hại.”
“Dương Dương, công ty hiện tại không sao chứ?” Hôm nay sau khi làm vật lý trị liệu, thắt lưng của Tình Tình đã tốt hơn rất nhiều, hiện tại nghe điện thoại cũng có thể nằm nghiêng không đau nữa.
“Có anh rể ở đó thì có thể có chuyện gì được? Chị, em đã gọi điện thoại cho ba, chị cứ thoải mái ở nhà mà dưỡng bệnh.”
“Thẩm Diệu Dương, em nói cái gì vậy?” Vừa nói anh rể vừa nói ở nhà, làm cho người ta nghe không hiểu lầm mới là lạ.
“Được rồi chị, chị cũng nên tha thứ cho anh rể đi, sống ở bên cạnh anh ấy, không nên buồn phiền nữa.”
Một người phụ nữ, tốt đẹp nhất chính là có một bờ vai vững chãi để dựa vào, nếu ngày ngày lại muốn xông pha chốn thương trường tuy trở thành nữ cường nhân làm cho người ta khâm phục nhưng cũng không phải người nào cũng có thể làm được, mà thường thường phần lớn về mặt gia đình sẽ không được hạnh phúc.
“Thẩm Diệu Dương, chị không muốn nói với nữa. Gặp lại sau.” Người khác hiểu lầm còn chưa tính, ngay cả em trai cũng nói cô như vậy, thật sự là tức chết mà.
Sau khi Tình Tìn trực tiếp cắt đứt điện thoại liền nhớ đến từ hôm qua tới giờ cô vẫn chưa gọi điện thoại cho con trai, thật là nhớ chàng trai nhỏ của mình, nhưng lúc này mà gọi sang thì chắc chắn bảo bối vẫn chưa thức dậy! Thôi, để tối nay gọi!
Nhưng kéo dài tới tận mười giờ tối, Tình Tình cũng vẫn không có cơ hội gọi điện thoại cho con trai, bởi vì Mộ Dung Trần đã về.
“Anh muốn làm gì?” Người đàn ông này, vừa về tới nhà liền đem cô đi tới phòng tắm là có ý gì?
“Ngày hôm qua cũng không được tắm, không thấy khó chịu sao? Anh đã hỏi bác sĩ rồi, có thể tắm được, cẩn thận một chút là được rồi.” Không để ý tới cô gái nhỏ trong vẫn còn đang giãy giụa như có như không, tâm tình của anh hiện tại rất tốt.
“Tôi không muốn anh tắm cho tôi! Anh tìm người khác tới đây đi.” Bất đắc dĩ bị ép buộc cô chỉ có thể vươn hai tay ôm lên cổ của anh, để tránh bị ngã xuống.
“Thân thể của em chỉ có thể cho anh nhìn, cho dù là nam hay nữ đều không được.” Kháng nghị không có hiệu quả, anh liền ôm cô đi vào phòng tắm đã chuẩn bị xong xuôi.
“Mộ Dung Trần, anh không thể làm như vậy… Người đàn ông này đã bắt đầu cởi quần áo của cô rồi, cô làm sao có thể dưới ánh đèn sáng rực cởi hết quần áo trước mặt chồng trước được, dù đã chuẩn bị tâm lý cùng anh như vậy…
“Tình Tình, anh chỉ muốn giúp em tắm mà thôi, tạm thời không có ý gì khác, ừ, tuy nhiên nếu như em muốn anh làm chuyện khác thì cũng có thể, anh sẽ từ từ…” Vừa nói anh vừa nhanh chóng cởi hết quần áo của cô ra.
“Ai muốn làm chuyện khác với anh, tay của anh không nên lộn xộn…”
“Anh đang giúp em tắm, nếu không chạm vào thì tắm thế nào được?”
“Anh không được chạm vào chỗ đó, ah!” Tiếng thét chói tai bên trong phòng tắm vang lên, nếu như không phải hiệu quả cách âm tốt, nhất định sẽ có người cho là đã xảy ra án mạng.
“Chạm vào chỗ nào? Chỗ này hay là chỗ này…”
Khi Tình Tình mệt mỏi, toàn thân mềm nhũn không có tí sức lực nào được ôm ra từ trong phòng tắm về giường thì đã là chuyện của một canh giờ sau.
hư vậy có được tính là đang bồi thường cho anh hay không?” Rõ ràng là đang rất mệt mỏi, thắt lưng lại càng đau, nhưng Tình Tình vẫn không ngủ được, vì tên đàn ông khốn kiếp vẫn còn ôm cô thật chặt không thả.
“Không tính.” Tạm thời lấy được thỏa mãn người đàn ông kia khẽ cắn vào vành tai nho nhỏ của cô. Cô tưởng như vậy mà đã xong sao, anh căn bản còn chưa có hành động thực tế nào? Dựa vào tay trái tay phải của anh, như vậy thì tính thế nào được?
“Anh thật là quá đáng, đã làm còn nói không tính là sao.” Muốn đưa tay lên để đánh anh nhưng lại không có tí hơi sức nào. Trình độ vô sỉ của người đàn ông này cô cuối cùng cũng cảm nhận được rõ ràng.
Mặc dù sợ thắt lưng của cô vẫn còn đau không thật sự làm, nhưng anh lại ở trước mặt cô để cho người anh em của mình bắn ra trên người cô nữa, như thế mà không quá phận là gì?
Trong nháy mắt đó thể diện liền bị ném chết hết!
“Bảo bối, chúng ta ở chung một chỗ lâu như vậy, cái gì gọi là thật sự em còn không hiểu hay sao?”
“Mộ Dung Trần, anh tật là quá vô sỉ.”
“Anh chỉ vô sỉ với em mà thôi.”
“Gạt người.” Anh căn bản còn có phụ nữ khác cơ mà? Nghĩ đến đây, Tình Tình lại thấy lòng của mình đặc biệt khó chịu.
“Tình Tình…” Cô làm sao lại không tin anh như vậy? Chờ anh kéo Mộ Dung Kỳ trở lại đây, nhất định sẽ khiến cho cô tin tưởng. “Tin tưởng anh, được không? Anh chỉ muốn một mình em mà thôi.”
“Còn Đơn tiểu thư thì sao?” Ngẩng mặt lên, rốt cuộc cô vẫn phải đem để ý trong mình nói ra.
“Đơn Tuệ Ngữ? Liên quan gì tới cô ấy?” Chẳng lẽ cô cũng nhìn thấy những tin tức anh cố ý để cho người ta tung ra sao? Nếu cô ấy nói vậy thì có phải là đang ghen với Tuệ Ngữ hay không?
“Nhà Mộ Dung các anh không phải muốn kết thân với Đơn gia hay sao? Thật là một hoàn chỉnh! Xin hỏi Mộ Dung thiếu gia, lúc nào thì tôi có thể đi khỏi đây?”
Cô nói như vậy là hợp lý hợp tình. Thật sự là quá đáng. Nếu không có lửa làm sao có khói, nếu như bọn họ không phải có cái gì thật sự, thì cánh nhà báo dám viết như vậy sao?
“Đi? Đi tới nơi nà