Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210701

Bình chọn: 8.5.00/10/1070 lượt.

mọi người trò chuyện rôm rả.

“Dương Dương, chị đã nói em bao nhiêu lần rồi?” Tình Tình tức giận trợn mắt nhìn em một cái, tại sao cứ gọi anh ta là anh rể? Làm như thuận miệng lắm vậy?

“Em đi chào hỏi anh ấy.” Thẩm Diệu Dương hướng về phía Mộ Dung Trần cười nói, mà Tình Tình chứng kiến tới cái cảnh chướng mắt đó chỉ có thể xoay người rời đi.

Tình Tình vừa mới đi vào khu đặt thức ăn, vừa đi vài bước, liền có tiếng gọi lại từ phía sau.

“Tình Tình?”

Giọng nói này… Tình Tình chợt quay người lại, nhìn gương mặt tươi cười của người đàn ông kia, kéo ra nụ cười vui vẻ: “Anh Trầm.”

Trầm Ngôn đi tới trước mặt cô, trên mặt lộ ra bộ dáng côn đồ, anh nháy mắt với cô, sau đó nói: “Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp.” Tình Tình yên lặng nhìn Trầm Ngôn, tại sao cô không nghĩ đến chuyện mượn tiền anh ta vậy? Anh ta và Mộ Dung Trần có quan hệ tốt, gia thế vậy cũng không tệ, không bằng hỏi anh một tiếng, nếu như anh có thể giúp cô chuyện lần này, vậy chờ khi mọi chuyện qua, cô nguyện ý lấy 10% cổ phần của mình tặng cho anh, như vậy cũng coi là báo đáp anh rồi,

“Tình Tình, dường như em gầy đi, chỉ là gầy đi cũng tốt, mảnh khảnh một chút sẽ chọc người khác yêu thương. Em trở về nước khi nào vậy?”

“Ừ, vừa trở về không lâu! Anh Trầm, anh ăn cái gì?” Tình Tình chợt vui vẻ hơn.

Hai người cùng gắp đồ ăn cùng trò chuyện, Tình Tình mới biết thì ra là Âu Thánh Nguyên đã bị bức về Singapore nhận lấy công ty của dòng họ.

“Anh Trầm, vậy sao anh còn chưa kết hôn?” Tình Tình nhìn ra được, mặc dù Trầm Ngôn mang tâm của hộ hoa hoa công tử, nhưng cũng biết có rất nhiều cô gái nhào vào lòng anh mà anh không thèm quan tâm.

“Anh chưa tìm được cô gái nào hợp để cùng kết hôn. Thế nào, lần này em trở lại có phải để tính chuyện lâu dài không?” Trầm Ngôn nhìn Tình Tình mấy năm qua có rất nhiều thay đổi, không còn là cô gái nhỏ của năm xưa nữa.

“Ừ, không phải.” Chờ công ty giải quyết nguy cơ xong cô sẽ trở về San Francisco, nơi đó có người nhà của cô, còn có đứa con trai mà cô yêu quý nhất, cô không thể nào không trở về.

“Ừ, em và A Trần định xâ lâu đài riêng sao?” Trầm Ngôn nâng lông mày lên. Mấy năm nay đúng thật là làm khó người đàn ông kia rồi, chỉ có thể nhìn không thể ăn.

“Anh Trầm, em và anh ta đã không có quan hệ.” Làm sao lại cứ kéo người đàn ông kia đến chỗ cô? Chẳng lẽ anh Trầm không biết chuyện bọn cô đã ly hôn rồi sao?

“Cái gì gọi là không có quan hệ?” Trầm Ngôn kéo ra nụ cười, “Em không biết mấy năm qua A Trần phải nhẫn nhịn hỏa phong sao, nếu em không trở lại, tôi thấy tính khí của cậu ta ngày càng tệ.”

“Anh Trầm, vậy không liên quan tới em.” Tình Tình xoay mặt, cũng không muốn nghe nhiều về tình yêu của Mộ Dung Trần. Anh không có phụ nữ ư? Cô mới không cần tin tưởng anh. Hơn nữa chẳng có quan hệ với cô, hôm nay cô không phải đến đây để bàn bạc về người đàn ông kia.

“Anh Trầm, anh giúp em một việc có được hay không?” Sau khi hai người gắp đồ ăn xong thì đi vào khu nghỉ ngơi, Tình Tình đặt khay trong tay xuống, nhưng chưa vội ăn mà mở miệng hỏi Mộ Dung Trần.

“Em nói xem anh có thể giúp gì được không.” Trên mặt Trầm Ngôn là một nụ cười thật tươi. Thật ra thì không cần Tình Tình nói, anh cũng biết cô muốn nói gì, chỉ là chuyện đó anh không thể vội vã xen vào, nếu như anh dám nhúng tay, người kia nhất định sẽ ra tay giết anh.

“Anh có thể đầu tư một khoảng tiền cho công ty Tiết Thị được không?”

“Trầm Ngôn…” Một giọng nói quen thuộc chen vào, khiến Trầm Ngôn đến nghĩ cũng không cần nghĩ.

“A Trần…” Trầm Ngôn lập tức đứng lên.

Người chính đã đi tới, anh nghĩ anh nên lui ra rồi. Nếu như anh không tới kịp, có lẽ đã bỏ qua cơ hội tốt kéo cô trở về.

“Đơn Duật kiên quyết muốn nói chuyện với cậu kìa.” Mặc dù thái độ của anh không có thay đổi, nhưng trong mắt Mộ Dung Trần rõ ràng xuất hiện tia cảnh cáo, ý tứ là những kẻ không biết thức thời thì hãy chờ chết.

“Tình Tình, ngại quá, anh xin lỗi không thể tiếp em được rồi. Rãnh rỗi sẽ tán gẫu tiếp!” Vì không muốn ảnh hưởng đến việc nhà của người khác, anh nên cút đi nhanh một chút!

“Anh Trầm, chuyện mới vừa rồi em nói với anh thì sao?” Tình Tình thấy Mộ Dung Trần ngồi vào nơi đó, hơn nữa anh còn cố ý đuổi anh Trầm đi, trong lòng nao núng muốn rời khỏi.

“Tình Tình, có chuyện gì, cô cứ nói với A Trần đi. Tôi có việc phải đi trước rồi.” Nói giỡn, nếu anh dám bỏ tiền giúp nhà họ Tiết, vậy thì anh không cần chờ Mộ Dung Trần tìm tới cửa, mà nên rửa thân cho sạch sau đó đi đào sẵn cho mình một cái hố vừa ý đi.

Sau khi nói xong, Trầm thiếu gia lập tức rời đi, Mộ Dung thiếu gia ghen thì không phải là chuyện đùa.

“Mộ Dung Trần, anh có ý gì?” Tình Tình hung hăng nhìn chằm chằm cái người đàn ông đang cười vui vẻ kia. Tốt lắm, Trầm thiếu gia đã đi, tất cả hi vọng của cô đều rơi vào khoảng không, anh lại có thể vui vẻ như thế.

Quá đáng, thật sự là thật là quá đáng.

“Có muốn uống một chút không?” Mộ Dung Trần giơ ly rượu đỏ hắc ánh sáng xinh đẹp trong tay lên.

“Tôi muốn đi trước, gặp lại sau!” Phải là không gặp nữa mới đúng, cô cầm lấy ly rượu trong tay, uống một hơi cạn sạch, sau đó đem


Disneyland 1972 Love the old s