phòng ngủ rồi đẩy mạnh Thượng Quan Tuyền vào trong…
“Lãnh Thiên Dục, thả em ra ngoài”. Cô rất sợ hãi, lập tức hét lên…
“Mơ tưởng, em ngoan ngoãn ở đây cho anh, nếu anh không cho phép thì em đừng mong ra khỏi đây”. Nói xong, hắn lập tức đóng cửa lại, sau đó quát xuống dưới tầng…
“Dì Trần, Dì Trần! Lập tức khóa cánh cửa này bằng mật mã cho tôi!”
Dì Trần nơm nớp lo sợ làm theo mệnh lệnh.
Thượng Quan Tuyền nghe xong, chỉ có bất lực đập vào cửa…
“Lãnh Thiên Dục, thả em ra, em hận anh!”. Giọng nói nức nở của cô đầy phẫn nộ.
“Hận anh? Được, cửa cũng đã khóa rồi, anh sẽ khóa em lại bên cạnh anh cả đời này”. Lãnh Thiên Dục gần như điên cuồng gầm thét lên.
Niếp Ngân chạy lên tầng nghe vậy, sắc mặt xanh mét… hắn không nói gì nhiều, lập tức tiến lên vung tay đánh Lãnh Thiên Dục…
“Lãnh Thiên Dục, anh điên rồi. Cô ấy là con người, không phải thứ đồ chơi của anh, không phải là tượng gỗ anh muốn nhốt thì nhốt”.
Lãnh Thiên Dục đang lên cơn thịnh nộ không đề phòng nên nhận một đấm của Niếp Ngân. Ai ngờ, hắn giận quá hóa cười, ánh mắt cực kì lạnh lẽo…
“Đúng, tôi muốn nhốt cô ấy lại. Tôi nói rồi, cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi thích làm thế nào thì sẽ làm như thế. Một đấm vừa rồi của anh tôi không trả lại, coi như là đáp lại công lao anh nuôi Tuyền từ nhỏ. Nhưng… tôi cảnh cáo anh, lần sau còn để tôi nhìn thấy anh ở đây thì đừng trách tôi không khách khí!”
Ánh mắt Niếp Ngân lúc này dường như có thể giết người, hắn muốn nói điều gì đó nhưng dì Trần đang vô cùng lo lắng liền tiến lên phía trước nói: “Niếp tiên sinh, tôi biết anh rất quan tâm đến cô Tuyền, nhưng hai người cứ tranh cãi ầm ĩ như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì, chỉ càng khiến cô Tuyền thêm mờ mịt và bất lực mà thôi! Cho nên Niếp tiên sinh à, cậu về trước đi. Cậu yên tâm, đại thiếu gia sẽ không làm cô Tuyền tổn thương đâu, thật ra thì cậu ấy cũng giống như cậu mà thôi!”
Dì Trần nói một câu đã làm rõ suy nghĩ trong lòng hai người đàn ông.
Niếp Ngân cố gắng áp chế lửa giận trong lòng, lạnh lẽo nhìn Lãnh Thiên Dục, giọng điệu cũng bình thản: “Lãnh Thiên Dục, nếu không phải vì em trai anh đã cứu Tuyền thì tôi tuyệt đối không để cô ấy ở đây. Cho nên tôi hi vọng cô ấy được vui vẻ khi ở đây. Còn nữa, tôi sẽ còn đến biệt thự của Lãnh gia để giúp Tuyền khôi phục trí nhớ, nếu anh không muốn thấy Tuyền đau khổ thì tốt nhất là tạm đem ân oán giữa hai chúng ta ra sau đi”.
Nói xong, hắn hướng ánh mắt phức tạp về phía phòng ngủ rồi rời khỏi biệt thự Lãnh gia.
Tất cả đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn loáng thoáng tiếng khóc nức nở của Thượng Quan Tuyền.
Dì Trần thầm thở dài, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục, nhìn phòng ngủ rồi lại nhìn hắn, nói: “Đại thiếu gia, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, hành động vừa rồi của cậu thật sự rất quá đáng với cô Tuyền rồi”.
Lãnh Thiên Dục không nói gì, vẻ mặt âm trầm đấm mạnh vào bức tường trên hành lang.
Ánh đèn thủy tinh xa hoa chiếu xuống khiến gương mặt hắn lúc sáng lúc tối, không khó để nhìn ra sự ảo não trong ánh mắt hắn.
“Dì Trần, dì cứ đi ra ngoài trước đi”. Lát sau, hắn nhàn nhạt nói, sự lạnh lẽo dần tản đi, chỉ còn lại vẻ đăm chiêu.
Dì Trần nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lãnh Thiên Dục, lòng bà cũng rất đau. Bà nhẹ nhàng vỗ lên bả vai rắn chắc của hắn, nhẹ giọng nói: “Đại thiếu gia, tôi đã chăm sóc cậu từ nhỏ, nhưng hôm nay cậu như vậy tôi chưa từng thấy bao giờ. Thật ra yêu một người không khó, khó ở chỗ làm thế nào để biểu đạt tình yêu của mình!”
Nói xong, bà lắc đầu rời đi.
Yêu?
Câu nói của dì Trần như một quả bom nổ đùng bên tai Lãnh Thiên Dục. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía phòng ngủ.
Đúng vậy, hôm nay hắn bị làm sao vậy? Trước kia dù đối mặt với Niếp Ngân hắn cũng chưa bao giờ mất hết lý trí như vậy…
Hắn lắc đầu, suy nghĩ trong đầu cũng không rõ ràng, bên tai là tiếng khóc trầm thấp của Thượng Quan Tuyền, trái tim hắn nhói lên.
Lãnh Thiên Dục đứng thẳng người lên, vẻ mặt khôi phục lại sự bình tĩnh.
Hắn mở mật mã, thong thả đi vào phòng. Khi hắn thấy Thượng Quan Tuyền đang cuộn người bên cạnh cửa sổ, trái tim đau đớn như bị mũi dao đâm xuyên, nhất là khi thấy trên mặt cô còn vương những giọt nước mắt như những viên thủy tinh long lanh…
“Tuyền…”. Lãnh Thiên Dục thấp giọng khẽ gọi, sau đó nhẹ nhàng bước lên phía trước, đi tới gần cô. Hắn cúi người xuống, đối mặt với cô..
Thượng Quan Tuyền giận dỗi không nhìn hắn. Đôi mắt to ngập nước cũng vì những hành động vừa rồi của Lãnh Thiên Dục mà vằn những tia máu đỏ… Cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này, hắn rất đáng giận, cũng rất đáng sợ!
Lãnh Thiên Dục hơi buồn cười nhìn hành động trẻ con của Thượng Quan Tuyền, hắn giơ tay ra nắm lấy cằm cô: “Đừng khóc nữa, nghe lời…”. Hắn than nhẹ một tiếng, giọng nói trầm ổn và gợi cảm vang lên. Giọng nói trầm thấp ấy như một loại rượu thượng hạng vừa an ủi vừa làm say lòng người.
Thượng Quan Tuyền đang giận dỗi không thèm nhìn mặt hắn, cô đưa mắt nhìn sang chỗ khác, không nói chuyện với hắn, những giọt nước mắt cũng không chảy ra nữa…
Nhìn dáng vẻ này của cô, trái tim Lãnh Thiên Dục càng thêm trầm xuống, cảm giác g