XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212595

Bình chọn: 8.00/10/1259 lượt.

quanh biệt thự Lãnh gia. Hắn không thể yên lòng khi cứ để cô ở đây một mình.

“Anh nói dối! Em không cần nghe anh giải thích! Anh chính là vì ham muốn của bản thân!”. Thượng Quan Tuyền giận dỗi, quay đầu ra chỗ khác.

Lãnh Thiên Dục đặt miếng bánh trong tay xuống, bàn tay kia siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô, giọng điệu tràn ngập sự ái muội: “Ham muốn của bản thân? Cứ coi như là vì ham muốn của anh đi, tóm lại về sau em không được rời khỏi mắt anh nửa bước, nếu không…”. Hơi thở ấm áp của hắn phả vào tai cô, giọng nói nhẹ nhàng như chiếc bàn chải quét nhẹ lên vành tai mẫn cảm của cô.

“Nếu không thì sao?”. Thượng Quan Tuyền hơi run lên, cô cảm thấy mình sắp đắm chìm trong hơi thở của hắn rồi.

Lãnh Thiên Dục mỉm cười, cúi người xuống nhẹ giọng nói một câu bên tai cô: “Nếu không… anh sẽ đau lòng!”

Nói xong, mắt hắn lóe lên ý cười. Hắn lại cầm miếng bánh lên đút cho cô ăn.

“Đau lòng?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình vang lên một tiếng “Thịch”. Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt Lãnh Thiên Dục… hắn không nói đùa!

Nhưng mà đau lòng ư? Sao hắn lại đau lòng?

Nhìn vào đôi mắt mờ mịt của Thượng Quan Tuyền, từ họng Lãnh Thiên Dục bật ra tiếng cười trầm thấp. Hắn cúi đầu xuống, khẽ chạm chóp mũi của mình vào mũi cô, động tác vô cùng thân mật và ấm áp.

“Vì anh muốn chỉ có anh mới được thấy hai lúm đồng tiền xinh xắn của em, ngửi mùi hương thanh nhã của em. Thứ lỗi cho sự ích kỉ và bá đạo này, nhưng đó chính là anh, là Lãnh Thiên Dục!”. Nói xong, hắn hôn lên môi cô, tham lam hưởng thụ cảm giác mềm mại trong lòng…

Một tay Thượng Quan Tuyền đè lên ngực, trống ngực đang đập rộn ràng, cô sợ tim mình sẽ nhảy ra ngoài mất.

Lưu luyến buông cô ra, hắn hài lòng nhìn khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng của cô. Lãnh Thiên Dục cảm thấy lúc này hắn đang có một cảm giác thỏa mãn chưa từng có…

Thượng Quan Tuyền dựa vào ngực hắn, khẽ nhắm mắt lại điều hòa hơi thở. Tại sao cô lại ngày càng quyến luyến người đàn ông này chứ? Hơi thở của hắn cũng ngày càng quen thuộc với cô!

Lát sau, cô ngẩng đầu lên, nhìn Lãnh Thiên Dục nói: “Dục…”.

Lãnh Thiên Dục nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của cô, vươn tay ra véo nhẹ chóp mũi cô rồi hỏi: “Sao thế?”

Hàng lông mày đẹp của Thượng Quan Tuyền hơi nhướn lên, trong mắt cũng có một tia nghi hoặc: “Trước kia… em là một đặc công thật à?”

Lãnh Thiên Dục không thấy kì quái chút nào, hỏi ngược lại: “Niếp Ngân kể với em à?”

Thượng Quan Tuyền thầm thở dài một hơi rồi nói: “Thật ra anh ấy cũng không nói nhiều lắm, chỉ muốn động viên để em tự nhớ lại. Nhưng em vặn hỏi mãi anh ấy mới nói thân phận trước kia của em!”

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền gật đầu. Nếu đã như vậy thì hắn cũng không muốn lừa gạt cô làm gì.

“Đúng vậy, trước kia em là một đặc công, còn Niếp Ngân là chủ thượng, người bồi dưỡng em”.

“Em thật sự là một đặc công? Nói vậy thì em từng giết nhiều người lắm sao?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy trong đầu đang hiện lên từng hình ảnh mơ hồ, đầu cũng đau đớn.

“Em chỉ chấp hành nhiệm vụ thôi”. Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt ve mặt cô, giọng điệu hết sức bình tĩnh.

Thượng Quan Tuyền thở dài, nhìn vào ánh mắt thâm thúy của Lãnh Thiên Dục. Lát sau, cô dường như đã hạ một quyết tâm rất lớn rồi hỏi tiếp: “Vậy anh có nằm trong phạm vi nhiệm vụ em phải chấp hành không?”

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục dần trở nên phức tạp, nhất là khi thấy sự đau buồn ẩn sâu trong mắt Thượng Quan Tuyền, hắn cảm thấy tim mình cũng đang đau nhói.

“Đúng, nhiệm vụ trước khi em bị mất trí nhớ là… giết chết vị lão đại là anh”.

Thượng Quan Tuyền ngẩn người ra, đôi mắt trong veo vì kinh ngạc mà mở to!

“Sao có thể? Sao lại như vậy?”. Cô nhẹ giọng thì thầm, cảm giác bất lực tràn ngập sự đau lòng.

Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng hôn lên trán cô, an ủi: “Cũng chỉ là thân bất do kỷ mà thôi”.

Chương 189

Chương 20: Cam Tâm Tình Nguyện Sa Vào

Thượng Quan Tuyền lắc đầu bất lực, sau đó cô giơ hai tay lên nhìn, đôi mắt đầy mông lung.

“Em không thể ngờ mình lại là một sát thủ, sao lại như thế chứ?”. Sau đó, cô hỏi Lãnh Thiên Dục, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc: “Em không thấy mình khác mọi người ở điểm nào hết”.

Lãnh Thiên Dục biết đây là hiện thực mà cô nhất định phải đối mặt, hắn lấy một chiếc bình bằng gốm sứ ở bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Đây là một chiếc bình bằng gốm sứ, người bình thường thì không thể dùng tay bóp vỡ nó được, em thử làm xem!”

“Bóp vỡ chiếc bình gốm sứ?”

Thượng Quan Tuyền nhìn chiếc bình trước mặt, do dự cầm lấy. Ngón tay mảnh khảnh chạm vào mặt gốm sứ bóng loáng, cảm giác lạnh lẽo ở đầu ngón tay khiến cô run lên.

Lãnh Thiên Dục không nói gì nữa, chỉ yên lặng nhìn biểu hiện của cô, trong mắt lóe lên tia đau đớn.

Thượng Quan Tuyền cầm chắc chiếc bình gốm sứ trong tay, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi dùng lực bóp mạnh. Chỉ trong nháy mắt, đầu cô đau nhói lên, dường như có những hình ảnh mơ hồ nào đó xuất hiện trong đầu cô.

Ngón tay cô vô thức càng nắm chặt lại, đột nhiên cô cảm thấy trong lòng bàn tay là những mảnh vỡ…

“A”. Thượng Quan Tuyền kinh ngạc kêu lên một tiếng, cô mở tay ra, chiếc bình gốm sứ giờ chỉ còn là những mảnh vỡ lớ