, anh ấy là người đã nuôi em từ nhỏ đến lớn, cũng là người thân cận nhất với em”.
Đôi mắt to trong veo của Thượng Quan Tuyền không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt sắc bén của Lãnh Thiên Dục, giọng nói của cô cũng đầy bất mãn.
“Em nói lại một lần nữa xem nào”. Lãnh Thiên Dục tiến sát lại gần cô, sự lạnh lẽo bén nhọn dường như muốn đâm thủng cả người cô…
Lãnh Thiên Dục không thể ngờ Thượng Quan Tuyền lại có thể nói như vậy, những lời nói đó của cô như đang đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bừng bừng trong lòng hắn.
Người thân cận? Chẳng lẽ từ trong tiềm thức của cô… người quan trọng kia chính là Niếp Ngân?
Không có khả năng đó, mà hắn cũng sẽ không cho chuyện đó xảy ra. Người phụ nữ của hắn chỉ có thể nghĩ đến hắn, dù cô yêu người đàn ông khác thì hắn cũng sẽ không từ một thủ đoạn nào để giữ cô lại bên người.
Lúc này, Niếp Ngân cũng không nhịn được nữa, hắn đứng dậy, vẻ mặt vốn tao nhã ung dung dần trở nên nặng nề…
“Lãnh Thiên Dục, anh đừng dọa đến cô ấy như vậy! Nếu không tôi sẽ đưa Tuyền đi!”. Ngữ khí của hắn đầy uy hiếp nhưng vẫn nồng đậm tình cảm tha thiết với Thượng Quan Tuyền.
Lúc này, Niếp Ngân hoàn toàn bộc lộ ra sự quan tâm và tình yêu của mình đối với Thượng Quan Tuyền trước mặt Lãnh Thiên Dục. Cùng là đàn ông, Lãnh Thiên Dục sao có thể không biết suy nghĩ trong lòng Niếp Ngân, còn Niếp Ngân cũng có thể thấy rõ sự thương yêu của Lãnh Thiên Dục với Thượng Quan Tuyền.
Nhưng… hai người dù thế nào cũng như nước với lửa, lại đều có một điểm chung duy nhất, đó chính là để đạt được mục đích thì sẽ không từ một thủ đoạn nào!
“Anh muốn đưa cô ấy đi? Mơ tưởng!”. Lãnh Thiên Dục nghe vậy lại càng thêm tức giận. Giờ phút này trong mắt hắn, lòng đố kị như đang thiêu đốt tất cả. Hắn giơ tay lên ôm chặt lấy Thượng Quan Tuyền vào lòng, trong mắt toát lên sự chiếm hữu…
“Lãnh Thiên Dục, anh muốn làm gì?”. Niếp Ngân cũng trở nên lạnh lẽo khác thường, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao phóng thẳng về phía Lãnh Thiên Dục.
Lãnh Thiên Dục không để ý đến câu hỏi của Niếp Ngân, hắn cúi đầu nhìn vào đôi mắt đang kinh ngạc của Thượng Quan Tuyền, gằn từng tiếng ra lệnh: “Theo anh về phòng!”
Nói xong, hắn quay đầu gọi ra ngoài: “Dì Trần, thay tôi tiễn Niếp tiên sinh về”.
“Lãnh Thiên Dục, anh đừng quá đáng”. Niếp Ngân bước nhanh lên vài bước, bàn tay duỗi ra như muốn kéo Thượng Quan Tuyền về phía mình. Lãnh Thiên Dục chẳng nề hà gì, kéo Thượng Quan Tuyền về phía sau, hoàn toàn che khuất người cô…
“Dục, bỏ tay ra, em đau quá”. Thượng Quan Tuyền không biết tại sao Lãnh Thiên Dục lại như vậy, cô chỉ cảm thấy lúc này hắn khiến cô rất sợ hãi.
Lãnh Thiên Dục đã sớm bị ngọn lửa ghen tuông thiêu đốt lý trí, hắn cảm thấy trong lòng ngực đang bừng bừng lửa giận, khiến tất cả sự bình tĩnh và tự chủ của hắn tiêu tan hết…
Niếp Ngân cũng nhận ra sự nguy hiểm tản ra từ người Lãnh Thiên Dục, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hắn sợ lúc hai người tranh chấp với nhau sẽ làm Thượng Quan Tuyền bị thương.
“Lãnh Thiên Dục, anh buông cô ấy ra đã, anh không thấy cô ấy kêu đau sao? Mau buông cô ấy ra”. Hắn chỉ có thể đứng đó cảnh cáo Lãnh Thiên Dục.
Niếp Ngân đang trong trạng thái lo lắng rõ ràng đã phạm phải một sai lầm chí mạng. Đó chính là… sự quan tâm của hắn đối với Thượng Quan Tuyền càng khiến Lãnh Thiên Dục giận sôi trào.
“Buông cô ấy ra?”. Quả nhiên, đáy mắt Lãnh Thiên Dục càng lóe lên những tia sáng khiếp người, giống như Diêm La đang đóng băng toàn bộ căn phòng.
“Niếp Ngân, tôi nói cho anh biết, Thượng Quan Tuyền là người của Lãnh Thiên Dục tôi, cũng là vợ sắp cưới của tôi, cả đời này tôi sẽ không buông cô ấy ra”.
Niếp Ngân nghe vậy, bàn tay đột ngột thu về. Nếu có thể thì hắn nhất định sẽ vung tay lên đấm Lãnh Thiên Dục rồi. Nhưng… chết tiệt thật, hắn sợ sẽ làm tổn thương đến Thượng Quan Tuyền!
“Lãnh Thiên Dục, anh nói những lời này vẫn còn quá sớm đấy, anh cho rằng có được thân thể của Tuyền là có được cô ấy một cách trọn vẹn sao? Tôi ngược lại muốn xem anh có thể nói dối bao lâu nữa đấy”.
“Nói dối? Nói dối cái gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cuộc đối thoại giữa hai người càng ngày càng kì lạ, cô lập tức cảnh giác hỏi lại.
Nhưng Lãnh Thiên Dục không cho Niếp Ngân cơ hội nói tiếp, hắn không nói gì nhiều, lập tức lôi Thượng Quan Tuyền ra khỏi phòng ăn.
“Dục, anh muốn làm gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cổ tay đau rát, bàn tay hắn như một kìm sắt nắm chặt lấy cổ tay cô, bước chân của cô cũng không theo kịp bước chân của hắn.
“Theo anh về phòng, chẳng lẽ còn muốn cười đùa với người đàn ông khác trước mặt anh à?”. Lãnh Thiên Dục lạnh mặt, lý trí đã mất đi khiến hắn gào to lên, dường như vang vọng khắp cả căn biệt thự.
“Không… em không muốn…”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy lúc này từng luồng khí nguy hiểm đang vây lấy cô. Cô sợ hãi mở to hai mắt, vừa lắc đầu vừa nhìn về phía Niếp Ngân.
Niếp Ngân cảm thấy tim mình như đang vỡ ra, hắn không do dự tiến nhanh về phía trước, nhưng lại bất đắc dĩ bị sắc mặt khó chịu của Lãnh Thiên Dục và dáng người cao lớn của hắn chặn trước mặt…
Rầm… Một tiếng động lớn vang lên, Lãnh Thiên Dục đá cửa