o”. Giọng nói lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục lộ ra tình cảm bạn bè thân thiết.
“Haha, Thiên Dục, sáng sớm nay tin tức đã bay ra khắp thế giới rồi, không biết cũng khó à!”. Lăng Thiếu Đường rõ ràng là đang ở nhà, anh ta nhàn nhã ngồi trên sofa, vẻ mặt vẫn hết sức quyến rũ và hấp dẫn.
“Đúng rồi đấy, thật không ngờ được cậu cũng chẳng kém cạnh gì, xem ra có thể so sánh với Quý Dương được rồi”.
Hoàng Phụ Ngạn Tước cố nín cười, cực kì tao nhã lên tiếng. Rõ ràng anh ta đang ở trong văn phòng, bên ngoài là cảnh đêm rực rỡ ánh đèn.
“Này, này… Hoàng Phủ, đừng có việc gì cũng lôi tớ vào nhé. Một vị tổng giám đốc quyến rũ như tớ đây làm gì có chuyện để mấy bức ảnh xấu hoắc đó lên báo, muốn chụp thì cũng phải chọn góp chụp đẹp chứ. À… Thiên Dục, không ngờ đầu óc cậu cũng mở mang nhanh nhỉ, đã thu phục được Thượng Quan Tuyền rồi cơ à?”. Cung Quý Dương lại lên tiếng.
“Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền là đặc công do Niếp Ngân bồi dưỡng, không ngờ khiếu thẩm mĩ của cậu cũng độc đáo quá đó. Tớ sợ ngày nào đấy cậu đang nằm ngủ rồi mất luôn cái đầu lúc nào không biết đấy”. Lăng Thiếu Đường tuy đang trêu chọc nhưng vẫn lộ ra sự quan tâm với Lãnh Thiên Dục.
Hoàng Phủ Ngạn Tước tao nhã phủ định lời Lăng Thiếu Đường, lắc đầu nói: “Cũng chưa chắc, tớ thấy cô bé kia cũng ngoan ngoãn nhanh nhẹn lắm đó, xem ra là bị cậu ăn đến mức không còn sót thứ gì rồi. Nhưng mà mấy cái danh xưng tình nhân bí mật gì đó nghe qua cũng không hay ho cho lắm”.
Nhìn ba người anh một câu, tôi một câu, Lãnh Thiên Dục vẫn ngồi đó, bên môi nở nụ cười, ý cười lấp lánh tận vào đáy mắt… Đúng là bạn bè tốt có khác, phương thức quan tâm của mấy người đó cũng chẳng giống ai!
“Được rồi được rồi, tạm dừng cho đương sự lên tiếng đi đã”. Cung Quý Dương lười biếng thay đổi dáng người, khoát tay nói.
“Nói gì?”. Đáy mắt Lãnh Thiên Dục đầy hứng thú.
“Đừng có giả vờ ngu ngơ nữa, nghe nói lần trước giao dịch con chip xảy ra chuyện? Còn… nghe nói cậu bị trúng đạn nữa!”. Lăng Thiếu Đường hỏi han.
“Ừ, một đám khách không mời xông đến! Trúng đạn là do tớ không đề phòng!”. Lãnh Thiên Dục trả lời ngắn gọn.
“Người của Niếp Ngân?”. Hoàng Phủ Ngạn Tước hỏi.
Lãnh Thiên Dục lắc đầu: “Không phải, tuy tớ cùng hắn ta như nước với lửa nhưng tương đối hiểu biết hắn. Hắn luôn làm việc quang minh chính đại, không sử dụng thủ đoạn kiểu đó”.
“Vậy cậu nghi ngờ…”. Cung Quý Dương chần chừ hỏi.
Đôi mắt như chim ưng của Lãnh Thiên Dục hơi nheo lại, đáy mắt lộ ra tia nguy hiểm…
“Hành vi của hắn ta rất mờ ám, xem ra người này đã không kìm chế nổi, tớ nghi ngờ người làm tớ trúng đạn là trong nội bộ gây ra”.
“Thiên Dục…”. Vẻ mặt Lăng Thiếu Đường đầy lo lắng: “Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy rồi, từ trước tới giờ chưa từng thấy cậu lại quan tâm đến một cô gái như thế, cô gái kia thật sự đáng để như vậy à?”
Sự lo lắng này không chỉ của riêng Lăng Thiếu Đường mà còn có cả Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước nữa. Nếu đối phương là một cô gái bình thường thì bọn họ sẽ vỗ tay khen ngợi, cũng chúc phúc cho hai người. Nhưng… dù sao Thượng Quan Tuyền cũng là một đặc công, là địch hay là bạn khó có thể phân định.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy cũng có thể hiểu sự lo lắng của mấy người bạn tốt. Hắn mở miệng: “Biến một cô gái từ không đáng thành đáng không phải là chuyện quá khó”.
Cung Quý Dương sang sảng cười to: “Thật không ngờ kỹ thuật tán gái của cậu cũng dùng cả thủ đoạn nữa. Này, hai người đừng quan tâm mù quáng nữa, tớ thấy cô nhóc kia không tồi đâu…”
Lãnh Thiên Dục nghe Cung Quý Dương nói vậy, mặt tái đi…
Quả nhiên…
“Cô nhóc?”. Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước đồng thanh hét lên kinh hãi…
——-
Ba người kia nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi…
Lăng Thiếu Đường chuồn đầu tiên.
Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng nối gót, chuồn thứ hai.
Nói xong anh ta cũng vội vã chuồn luôn. (anh ta tức CQD :v)
Chương 185
Chương 16: Bắt Gian Tại Trận
Thấy hai người bạn hét lên một câu như muốn làm rung chuyển cả một tòa nhà, Lãnh Thiên Dục hận không thể giơ tay vào màn hình tóm lấy Cung Quý Dương rồi mở cửa sổ ra, ném cậu ta xuống từ độ cao cả trăm tầng xuống dưới!
Cung Quý Dương chẳng mảy may quan tâm đến bộ dạng muốn giết người của Lãnh Thiên Dục, cực kì tự đắc tiếp tục huyên thuyên: “Cô nhóc kia mới có mười tám tuổi thôi… Thiên Dục, năm nay cậu bao nhiêu rồi nhỉ?”. Nói xong, anh ta cất tiếng cười đầy quái dị, vẻ mặt xấu xa như đang khảo nghiệm sự nhẫn nại của Lãnh Thiên Dục.
Quả nhiên…
“Cung Quý Dương, cậu cố ý phải không, chết tiệt thật! Không phải bốn chúng ta bằng tuổi nhau sao, cậu lấy gì ra mà khích tớ?”
Lãnh Thiên Dục không nhịn được nữa, rốt cuộc cũng gầm lên…
Cung Quý Dương xoa xoa lỗ tai, bày ra vẻ mệt mỏi, vừa vặn vẹo vươn vai chân tay vừa cà lơ cà phất nói: “Tớ thấy nhất định là cậu nói dối tuổi rồi. Mọi người bây giờ đều bảo Thiên Dục cậu đang tàn phá cây non của tổ quốc kìa. Tớ thấy người đáng lo là cô bé kia ấy”.
Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe xong, bày ra vẻ tiếc nuối nói với Lãnh Thiên Dục: “Thiên Dục, cô gái kia trẻ tuổi như vậy… khả năng thụ thai là cao lắm đấy”.
Lời anh ta vừa
