ạn tốt kia biết thì đúng là không biết sẽ thế nào nữa! Nhất là Cung Quý Dương, không biết cái mỏ nhọn của cậu ta sẽ miêu tả hắn sinh động đến mức nào nữa!
Thượng Quan Tuyền che miệng lại, trong lòng đang cực kì vui mừng. Tuy cô cực kì vừa lòng với câu trả lời vừa rồi nhưng vẫn muốn trêu chọc hắn, vì thế vẫn bày ra vẻ mặt giận dỗi, nói: “Anh lừa em! Nếu bình thường anh không hay đến cửa hàng này thì cái cô nhân viên vừa rồi sao lại nhận ra anh ngay từ lúc bước chân vào thế? Lại còn… không ngừng liếc mắt đưa tình với anh nữa chứ! Hừ!”
Lãnh Thiên Dục không khó nhận ra sự đùa giỡn trong đáy mắt cô, hắn càng ôm chặt cô hơn, hôn lên môi cô như đang trừng phạt rồi thấp giọng nói: “Cô bé, em thấy vị hôn phu của mình bị cô gái khác quấy rầy mà còn làm ra vẻ như không có chuyện gì à? Nếu còn lần sau nữa thì sẽ phạt nặng hơn đó”.
“Hừ! Lúc nào cũng uy hiếp người ta, đồ đáng ghét! Em nói sự thật thôi, cái cô nhân viên vừa rồi hẳn là thích anh lắm đấy!”. Thượng Quan Tuyền chu cái miệng nhỏ lên, vẻ mặt mất hứng.
Lãnh Thiên Dục mỉm cười, không nhịn được lại cúi đầu xuống hôn lên đôi môi kiều diễm của cô rồi nói: “Cho nên anh mới sợ cô bé của anh ghen, thẳng thừng đuổi cô ta xuống tầng rồi còn gì, em không thấy à?”
“Đồ tự đại, em không ghen!”. Mặt Thượng Quan Tuyền đỏ bừng, cô giơ đôi tay trắng trẻo đấm vào lồng ngực hắn.
“Còn nói dối nữa à…”. Lãnh Thiên Dục hôn lên tay cô, trong mắt toàn là vẻ yêu chiều: “Tuyền, anh rất thích dáng vẻ này của em, thích dáng vẻ em ghen nữa…”
Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên môi cô khiến Thượng Quan Tuyền lại lần nữa như hòa tan trong lòng hắn.
Chương 184
Chương 15: Phong Ba Từ Giới Truyền Thông
Vì Thượng Quan Tuyền đến ở nên biệt thự của Lãnh gia vốn tĩnh lặng giờ cũng trở nên vô cùng náo nhiệt. Lại thêm việc thường ngày Lãnh Thiên Dục rất che chở cho Thượng Quan Tuyền nên toàn bộ Lãnh gia từ trên xuống dưới đều kính trọng Thượng Quan Tuyền, coi cô là nàng dâu cả tương lai của Lãnh gia.
Tình cảm thật là kì lạ, nó như bồi đắp thêm sức mạnh cho con người, cũng có thể khiến cho người tính khí nóng nảy an tĩnh lại, càng khiến cho người lạnh lùng nghiêm khắc thêm dịu dàng hơn…
Tám giờ sáng, các nhân viên của Lãnh thị đều đến công ty làm việc, xếp hàng trước thang máy.
“À, đúng rồi, mọi người đọc báo hôm nay chưa, có tin tức cực kì chấn động đó”. Một cô nhân viên cực kì kích động thảo luận với mấy người đồng nghiệp.
“Ôi, tin tức lớn thế sao chúng tôi lại không biết chứ. Chình ình ngay trang đầu, giật tít đến như vậy cơ mà”. Một người khác lại lên tiếng.
“Đúng vậy, đúng vậy! Lúc tôi đến còn thấy rất nhiều phóng viên đã túc trực ở ngoài Lãnh thị rồi”.
Trong nháy mắt, mọi người đang đứng chờ thang máy đều xôn xao bàn luận về tin tức sáng nay.
Mới sáng sớm Lôi cũng đã tới công ty. Khi anh ta đứng chờ trước thang máy riêng biệt thì cũng nghe được mấy lời bàn luận bát nháo của mấy người kia, vẻ mặt trầm xuống, quát lớn tiếng: “Mấy người rảnh rỗi gớm nhỉ, suốt ngày chỉ biết hóng hớt thông tin tào lao, không có việc gì làm à?”
Mấy người nhân viên đang xôn xao bàn luận chợt kinh hãi, ai cũng biết đây là trợ lý hành chính đặc biệt của tổng giám đốc. Anh ta rất am hiểu chuyện trên thương trường, thủ đoạn cũng cực kì ghê gớm, vẻ ngoài cũng lạnh như băng chẳng khác gì tổng giám đốc. Hơn nữa còn xuất thân từ Mafia, ai cũng phải kính sợ anh ta.
Thang máy riêng biệt lên thẳng phòng của tổng tài. Khi cửa thang máy mở ra, Lôi nhíu mày lại, trong mắt toàn là sự lo lắng.
“Sanmi, Lãnh tiên sinh tới chưa?”. Anh ta hỏi trợ lý tổng giám đốc Sanmi.
Sanmi ngẩng mặt nở nụ cười đầy tiêu chuẩn: “Sáng sớm Lãnh tiên sinh đã tới văn phòng rồi”.
Lôi thầm thở dài một hơi, lập tức cầm mấy tờ báo, tạp chí đi vào phòng tổng giám đốc.
Cốc, cốc cốc…
“Vào đi!”. Thanh âm trầm ổn lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục vang lên.
“Lãnh tiên sinh…”. Lôi đi vào, vừa định nói gì nhưng lại thôi, vẻ mặt đầy do dự.
Lãnh Thiên Dục đang phê duyệt văn kiện, mãi không thấy Lôi lên tiếng liền ngẩng đầu lên nhìn anh ta…
“Ấp a ấp úng không phải tác phong của cậu”. Hắn nhàn nhạt lên tiếng rồi lại cúi xuống đọc văn kiện.
Lôi đặt mấy tờ báo và tạp chí lên bàn Lãnh Thiên Dục… Dù là báo kinh tế, xã hội hay giải trí thì trên trang nhất đều có cùng một tin tức…
“Lãnh tiên sinh, ngài xem cái này chút đi…”.
Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu lên nhìn…
“Vị tổng giám đốc thần bí công khai bộc lộ tình cảm với tình nhân bí mật!”, “Tổng giám đốc mặt lạnh dịu dàng đưa đệ nhất Lãnh phu nhân tương lai đi mua sắm xa xỉ”,…
Tin tức tràn ngập các trang báo đều liên quan đến việc hôm qua Lãnh Thiên Dục đưa Thượng Quan Tuyền đi dạo phố mua sắm. Tuy góc chụp không được rõ ràng nhưng đều khiến giới truyền thông được một phen kinh ngạc và nổi lên hứng thú. Nhất là có một bức ảnh chụp rất rõ cảnh Lãnh Thiên Dục đang cúi người hôn lên trán Thượng Quan Tuyền, bức ảnh này được lên hẳn bìa của một tờ tạp chí.
Lãnh Thiên Dục chỉ liếc mắt đảo qua một lượt rồi chỉ vào đống báo…
“Mấy thứ này tôi xem rồi”.
Mặt Lôi hiện lên vẻ kinh ngạc, xem ra giới truyền thông có thể t