Teya Salat
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213600

Bình chọn: 10.00/10/1360 lượt.

ạo nên cơn phong ba thế này cũng không tồi, nhưng anh ta không ngờ rằng Lãnh Thiên Dục đã sớm xem những tin tức này rồi.

Nhưng…

Lôi lại nhìn Lãnh Thiên Dục, dường như muốn cố gắng nhìn ra một chút biểu cảm trên gương mặt đang tĩnh lặng của hắn nhưng kết quả lại là sự thất vọng.

Ngài ấy không giận dữ, không choáng váng? Tất cả mọi người đều biết Lãnh Thiên Dục rất ít khi phối hợp với giới truyền thông, còn chưa bao giờ cho phép truyền thông công khai ảnh chụp của mình. Trong tứ đại tài phiệt thì chỉ có duy nhất Lãnh Thiên Dục không hợp tác với truyền thông, cũng là một vị tổng giám đốc khiến giới truyền thông phải đau đầu.

Có lẽ vì thế mà Lãnh Thiên Dục mới bị gọi là “Vị tổng giám đốc mặt lạnh”, “Tổng giám đốc thần bí”. Ai mà biết được hôm nay giới truyền thông lại đăng công khai ảnh chụp của hắn, nhưng hơn hết là đề cập đến chuyện riêng tư của hắn nữa!

“Lãnh tiên sinh, mấy tin tức này giới truyền thông quả thực bịa đặt quá rồi, tôi cho rằng nên can thiệp sớm”. Sắc mặt Lôi hết sức nặng nề, hỏi ý kiến Lãnh Thiên Dục.

Lãnh Thiên Dục quăng một tờ tạp chí lên bàn, sau đó bên môi nở nụ cười lạnh, hắn dựa cả người vào chiếc ghế…

“Cứ để cho giới truyền thông đưa tin đi, mấy tin tức này chúng ta không cần phải đáp trả”. Hắn lên tiếng, giọng điệu cũng như gương mặt vẫn rất lạnh lẽo, không hề có chút độ ấm nào.

Cái gì?

Lôi kinh ngạc đến mức thiếu chút nữa thì ngã ngồi ra đất… Lãnh tiên sinh không để ý đến chuyện này? Dựa theo tác phong làm việc trước nay của ngài ấy thì đám truyền thông mà dám trắng trợn tô vẽ mọi chuyện như thế, ngài ấy sẽ sai người đi phá sập tòa soạn đó luôn rồi.

Nhưng mà bây giờ… Lãnh tiên sinh làm sao vậy?

“Lãnh tiên sinh, hiện giờ bên dưới Lãnh thị có rất nhiều phóng viên đang đứng, rõ ràng là bọn họ đến vì muốn dò tìm quan hệ giữa ngài và cô Thượng Quan, chẳng lẽ cứ để bọn họ viết loạn lên sao?”. Lôi thật sự không thể lý giải nổi tại sao Lãnh Thiên Dục lại có thể bình tĩnh như vậy.

Lãnh Thiên Dục nhướn đôi mày kiếm, mở miệng nói: “Mấy tin tức đó cũng đâu đề cập đến mấy chuyện kiêng kị gì đâu, mà quan hệ giữa tôi và Thượng Quan Tuyền đúng như bọn họ miêu tả, tất cả đều đã là sự thật thì cứ để mặc bọn họ thôi”.

“Thứ lỗi cho tôi cả gan, nói thật, tôi không thể tin tưởng mấy phóng viên này. Một khi bọn họ không moi ra được thông tin gì thì sẽ bịa chuyện để viết”. Lôi cực kì không đồng ý cách làm của Lãnh Thiên Dục, vì ngay từ đầu anh ta đã không tin Thượng Quan Tuyền.

Nhưng… Lôi thật sự không nghĩ ra tại sao Lãnh tiên sinh vốn luôn bình tĩnh và tự chủ lại hoàn toàn thay đổi sau khi gặp Thượng Quan Tuyền như vậy.

Lãnh Thiên Dục chậm rãi đứng dậy, tao nhã bước đến quầy bar bên cạnh, rót hai ly Vodka, đưa một ly cho Lôi, giọng nói lạnh nhạt nhưng khiến người khác phải khiếp sợ: “Truyền thông chỉ là công cụ cho chúng ta lợi dụng mà thôi, dùng thế nào thì phải xem tâm trạng của người sử dụng. Lôi, cậu nhớ kỹ lấy, bọn họ chỉ có quyền đưa tin về mấy chuyện giải trí vặt vãnh, nhưng… chuyện về thân phận của Thượng Quan Tuyền và tổ chức BABY-M thì tôi không hy vọng sẽ đọc được trên báo hay tạp chí”.

Lôi uống một hơi cạn ly Vodka, lập tức đáp: “Vâng, tôi biết phải làm thế nào”.

Lãnh Thiên Dục hài lòng vỗ vỗ vai Lôi rồi đi đến bên cửa sổ…

Ánh mắt hắn lúc này dần trở nên phức tạp và thâm thúy…

Đúng lúc này, điện thoại nội bộ vang lên giọng của thư kí tổng giám đốc…

“Lãnh tiên sinh, Cung Quý Dương tiên sinh của Cung thị, Hoàng Phủ tiên sinh của Hoàng Phủ và Lăng Thiếu Đường tiên sinh của Lăng thị đã kết nối video”.

Lãnh Thiên Dục xoay người lại, đôi môi mỏng lạnh lẽo dường như có chút gì đó hơi hòa hoãn, hắn mở miệng nói: “Kết nối đi”.

Vừa dứt lời, hắn ấn một nút vào chiếc điều khiển, bức tường thủy tinh trong nháy mắt biến thành một màn hình kết nối to… Đây là do Cung Quý Dương trong lúc cực kì nhàm chán phát minh ra, được trang bị trong văn phòng của bốn người bọn họ.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên là khuôn mặt tươi cười của Cung Quý Dương…

“Đã lâu không gặp, tổng giám đốc mặt lạnh! Xem ra gần đây cậu cũng hạnh phúc quá nhỉ! Tớ còn đang nghĩ thì ra cách hành văn của giới truyền thông cũng chuyên nghiệp ghê, đọc xong mà hình dung được ra cậu một cách chuẩn xác luôn!”

Cung Quý Dương nói xong liền cười ha ha, có thể nhìn ra khung cảnh phía sau anh ta rất đẹp, xem ra là lại chạy đến một chỗ nào trên thế giới để nghỉ ngơi rồi.

Lãnh Thiên Dục dựa người vào ghế, nhàn hạ khoanh hai tay trước ngực, đôi mày rậm hơi nhướn lên.

“Quý Dương, tinh lực của cậu cũng dồi dào quá nhỉ, dù đang nghỉ phép đi chơi cũng chú ý đến tình hình của tớ, thật làm tớ cảm động đến rơi nước mắt rồi”.

Trên màn hình video, Cung Quý Dương nghe xong liền nở nụ cười xấu xa: “Nói chuyện chẳng có lương tâm gì cả. Ai mà chẳng hiếu kì chứ, đâu chỉ có mỗi tớ, hai tên kia cũng có khác gì đâu”.

Anh ta vừa dứt lời, Lăng Thiếu Đường và Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng xuất hiện trên màn hình. Màn hình to như vậy đều kết nối đến bốn vị tổng giám đốc.

“Tớ thấy gần đây các cậu hình như rất rảnh rỗi thì phải, lại đi chú ý đến mấy chuyện tào la