m đốc đi vào, cung kính nói: “Lãnh tiên sinh, cô Thượng Quan đã đến”.
“Đưa cô ấy vào đi!”
“Vâng”.
Trong mắt Lôi ánh lên tia lo lắng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã nhanh chóng che giấu đi.
Anh ta cung kính cúi thấp người xuống nói: “Lãnh tiên sinh, nếu không có việc gì thì tôi ra ngoài trước, về buổi tụ họp tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa”.
Lãnh Thiên Dục gật đầu.
Lôi từ phòng tổng giám đốc đi ra, khi thấy Thượng Quan Tuyền đang bước theo sau thư kí thì anh ta bước lại gần cô, thấp giọng lên tiếng: “Thượng Quan Tuyền, tôi mặc kệ cô mất trí nhớ thật hay giả, nhưng nếu tôi biết cô giở trò đùa giỡn với Lãnh tiên sinh thì nhất định sẽ không bỏ qua cho cô và Niếp Ngân!”
Nói xong, anh ta dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn cô một cái rồi rời đi.
Thượng Quan Tuyền đứng ngây ngẩn cả ra… người này đang nói gì vậy? Cái gì mà giở trò? Chuyện này có quan hệ gì với Niếp Ngân?
Cô nhíu mày lại, vừa định hỏi cho rõ thì nghe cô thư kí nhẹ giọng nói: “Cô Thượng Quan, Lãnh tiên sinh đang ở trong phòng, cô vào đi”.
Lời nói của cô thư kí khiến Thượng Quan Tuyền thu lại ý nghĩ vừa rồi. Cô mỉm cười, bước vào phòng.
Thấy bóng dáng nhỏ xinh của Thượng Quan Tuyền xuất hiện ở phía cửa, bộ mặt lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục dần thay đổi…
“Lại đây”. Hắn bỏ tập tài liệu trong tay ra, giơ tay vẫy cô.
Thấy Lãnh Thiên Dục đang ngồi trên ghế tổng giám đốc, một cảm giác chân tình như đang đâm chồi nảy nở trong lòng Thượng Quan Tuyền. Người đàn ông này rốt cuộc có bao nhiêu mặt vậy? Lúc này hắn điển hình là một thương nhân thành công trên thương trường.
Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đi lên phía trước, nắm lấy bàn tay to của Lãnh Thiên Dục, để mặc hắn kéo cô ôm vào trong lòng.
Chương 181
Chương 12: Thượng Quan Tuyền Rung Động
Thượng Quan Tuyền bị kéo ngồi hẳn lên đùi Lãnh Thiên Dục, sau đó cánh tay hắn siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô…
“Dục, bỏ em ra, người khác vào sẽ thấy đó”.
Động tác thân thiết như vậy khiến cô cảm thấy rất xấu hổ, cô vặn vẹo người muốn tránh ra.
Lãnh Thiên Dục bật cười, càng siết chặt eo cô hơn.
“Đây là phòng tổng giám đốc, nếu anh không cho phép thì ai dám vào?”
Nói xong, hắn cúi đầu xuống, sống mũi cao thẳng vùi vào mái tóc cô, tham lam hưởng thụ mùi hương thanh nhã khiến lòng hắn rung động.
Hắn bị điên rồi! Cho tới bây giờ cũng không bao giờ nghĩ rằng mùi hương trên cơ thể của một cô gái lại khiến hắn mê muội như vậy. Hôm nay hắn như bị ma xui quỷ khiến, trong đầu đều là bóng dáng của cô. Hắn luôn là một người bình tĩnh và tự chủ vậy mà trong cuộc họp hôm nay đầu óc cứ lơ đễnh khiến những người khác nhìn hắn rất kì quái.
Có lẽ vì thế nên hắn mới bảo tài xế đón cô đến đây.
Thượng Quan Tuyền mỉm cười, rụt người lại. Hơi thở đàn ông quen thuộc đến vậy khiến cô tự nhiên nghĩ tới tối hôm qua… khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ ửng lên…
“Bảo em đến đây là để em nhìn thấy ngài tổng giám đốc nghiêm khắc lạnh lùng đến thế nào à?”. Cô ngửa đầu nhìn những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh tuấn, cười đùa hỏi hắn.
Môi cô khẽ chạm vào mặt hắn khiến hắn không kìm lòng được, khẽ hôn lên mặt cô.
Cánh tay dài siết lại ôm Thượng Quan Tuyền chặt hơn, hai tay hắn ôm lấy thân thể mềm mại nhẹ nhàng của cô vào lòng. Bốn mắt nhìn nhau, sau đó hắn không chút do dự nào hôn lên đôi môi đỏ của cô một nụ hôn cuồng nhiệt.
“Ưm…”. Thượng Quan Tuyền hơi ngọ nguậy người một cái rồi cũng ngoan ngoãn ngồi im.
Qua mấy ngày ở chung, cô biết vẻ ngoài lạnh nhạt của Lãnh Thiên Dục khiến người khác không thể cự tuyệt. Cô còn phát hiện ra bản thân không hề bài xích nụ hôn của hắn, thậm chí còn muốn đắm chìm vào nụ hôn đó.
Một tay Lãnh Thiên Dục siết chặt eo cô, tay kia lướt trên thân thể mềm mại của cô, hắn hôn từng nụ hôn vụn vặt vào tai cô, nhẹ nhàng lên tiếng: “Em vẫn thấy anh lạnh lùng sao?”
Mấy hôm nay hắn thấy tâm trạng mình rất tốt, hơn nữa còn ngày càng say mê hương vị của cô, cho nên hắn sẽ nhất quyết không buông tha cho cô.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng cười, ngón tay thon dài xoa lên khuôn mặt cương nghị của hắn: “Thật ra bình thường anh cực kì đáng sợ, vừa hung dữ còn vừa lạnh lùng nữa, nhưng… em biết anh rất quan tâm tới em, cũng rất yêu thương em!”
Yêu thương?
Lãnh Thiên Dục nghe vậy hơi giật mình, trong lòng suy nghĩ cẩn thận về từ này…
Yêu thương…. hắn chưa bao giờ có những cử chỉ hay hành động nào như vậy đối với một cô gái cả. Nhưng hôm nay khi Thượng Quan Tuyền nói ra từ nay, hắn lại cảm thấy rất đúng.
“Nói như vậy thì em tin vào quan hệ của hai chúng ta rồi hả?”. Lãnh Thiên Dục vô thức hỏi, bàn tay khẽ vuốt tóc cô, tận hưởng cảm giác thỏa mãn.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng vòng tay ra sau gáy hắn, vẻ mặt hạnh phúc, cô cười: “Đương nhiên là tin rồi, nhất là khi em biết anh vì em mà làm xích đu, còn sai người lấp hồ đi nữa. Em rất cảm động, Dục, anh thật tốt với em”.
Nói xong, cô hơi ngượng ngùng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
Nụ hôn dịu dàng ấy như hòa tan cõi lòng lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục…
Chương 182
Chương 13: Hành Động Săn Sóc Của Lãnh Thiên Dục
Thật lâu sau, Lãnh Thiên Dục mới cố gắng áp chế nhiệt độ
