n rượu nói vậy, lập tức giơ tay lên, bàn tay nhỏ bé dùng lực, liền xách cổ người bán rượu lên, giọng nói lành lạnh mang theo men say :
“Anh không cần nói nhiều, mau mang rượu lên!”
Sau đó, bỏ tay thả hắn ra!
Người bán rượu lùi về sau mấy bước, lá gan bị cô dọa chết khiếp. Ngay sau đó, không nói hai lời, lập tức mang lên hai chai rượu!
Thật ra thì, bình thường Thượng Quan Tuyền sẽ không uống rượu, cô chỉ biết thưởng rượu, tối nay là lần đầu tiên cô uống quá chén trong đời!
Cô chính là muốn chuốc say mình, say đến cái gì cũng không biết, say đến một chút ý thức cũng không còn, có như thế cô mới có thể tùy tiện phóng túng mình.
Không phải cần hoàn thành nhiệm vụ sao? Coi như tối nay cô làm rất tốt!
Nhưng mà, đàn ông nơi này không có người nào đáng để cô đặt vào mắt, không có người nào có thể làm cô có nửa điểm hứng thú, không có một người nào có thể bì được với — Nhiếp Ngân!
Bọn họ đều có một sắc mặt, đều có dáng vẻ si mê như nhau!
Chẳng phải là muốn cô nhắm mắt giả mù, tùy tiện chộp một người đàn ông sao? Chỉ nghĩ đến đã khiến toàn thân cô phát rét!
“Nhiếp Ngân…..Nhiếp Ngân……” Rượu đã hoàn toàn chi phối suy nghĩ của Thượng Quan Tuyền, trong đầu cô bây giờ, chỉ luẩn quẩn hình bóng cùng giọng nói của Nhiếp Ngân.
Hắn là cấp trên của cô, cô là sát thủ của hắn, nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ làm việc trái ý hắn. Không chỉ cô, ngay cả hai người sát thủ đặc công khác là Nhã Nhĩ và Mạt Đức cũng trung thành như vậy.
Không phải đây là việc hoàn thành nghi thức trưởng thành sao ?
Hừ, cho dù muốn cô hiến thân, cô cũng nhất định phải tìm tới chúa tể của trò chơi này, đàn ông à —
Chẳng qua là loại động vật đơn bào suy nghĩ bằng thân dưới thôi! Cũng chỉ là đồ chơi!
Âm thanh hoan hô trong Pub càng, làm Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất không thoải mái!
“Thật là ồn ào…, bán rượu—” Cô cất giọng kêu lên.
“Tiểu thư, cô muốn gì?”
Người bán rượu vừa nghe cô gọi mình, lập tức thò người ra, dù sao cũng không nhiều người có thể cự tuyệt gái đẹp, nhất là một cô gái xinh đẹp tuyệt sắc như vậy!
Một tay Thượng Quan Tuyền đặt lên đầu, tay khác chỉ về phía võ đài, giọng nói miễn cưỡng hỏi :”Bên kia đang làm gì?”
Đầu của cô muốn nổ tung, thấy những cô gái trẻ đẹp xôn xao trên võ đài, đang hát mà tựa như đang đùa giỡn, cực kỳ chán ghét!
“A, đó là tôi nay chúng tôi tổ chứ bán đấu giá những cô “thục nữ” xinh đẹp, tất cả mọi cô gái xinh đẹp đều có thể ra giá ình!” Người bán rượu nói.
“Bán đầu giá “thục nữ” xinh đẹp? Nói trắng ra là bán mình chứ gì?” Thượng Quan Tuyền trắng nhợt lẩm bẩm nói.
“Sao ạ ? —” Người bán rượu bị những lời của Quan Tuyền chặn ngan cuống họng, sắc mặt có vẻ rất lúng túng.
Ánh mắt mê ly của Thượng Quan Tuyền ngước nhìn lên khán đài, sau đó, cô chợt cầm ly rượu trên quầy bar, uống một ly rồi lại một ly —
“Tiểu, tiểu thư, cô uống như vậy không tốt —”
“Cạch —”
Người bán rượu còn chưa nói hết lời, Thượng Quan Tuyền liền hung hăng đặt ly rượu trên quầy bar, ngay sau đó, lảo đảo đi đến trên đài —
Cặp mắt người bán rượu trợn tròn, cô, cô ta muốn làm cái gì ? Không phải là —
Muốn đập phá quán chứ ? Trời ơi !
Chương 11
Q.1 – Chương 11: Bán Đấu Giá Chính Mình
Tiếng nhạc điên cuồng vây lấy cả Pub, xa xa cách võ đài, Lãnh Thiên Dục hiển nhiên đã mất đi tính nhẫn nại.
“Quý Dương, trừ rượu ở nơi này có thể coi là được nhập khẩu, ngoài ra, những thứ khác quả thực rất lãng phí thời gian!”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên, ngay sau đó, thân hình to lớn cao ngạo đứng lên khỏi ghế salon.
“Thiên Dục, cậu không phải sẽ rời đi đó chứ ?” Cung Quý Dương cười ha hả nói.
Hoàng Phủ Ngạn Tước đặt tay trên bả vai Cung Quý Dương mà vỗ vỗ mấy cái, cũng đứng dậy :
“Xem ra khẩu vị của cậu không hợp với tớ và Thiên Dục rồi, đi thôi!”
“Này, chơi không đẹp tí nào, các cậu cũng thật nhàm chán —” Cung Quý Dương cà lơ phất phơ nói.
Lãnh Thiên Dục cũng lười trả lời tên kia, hắn vừa định rời đi thì —
“Này, tiểu thư, cô, cô là ai?” Giọng nói hưng phấn trước sau như một của người chủ trì trên đài bỗng nhiên thay đổi.
Ngay sau đó, tiếng huyên náo, thán phục dưới đài vang lên, sau đó là âm thanh huýt gió điên cuồng —
Tình huống phát sinh ngoài ý muốn lập tức lôi kéo được chú ý của Lãnh Thiên Dục. Khi đầu hắn chậm rãi xoay về phía trên đài, ánh mắt chỉ dừng lại vài giây khi thấy một bóng dáng lảo đảo đi về phía Microphone, vậy mà, ngay trong nháy mắt này —
Khi cô gái trên đài mở to mắt thì đường cong trên gương mặt Lãnh Thiên Dục dưới đài bỗng trở nên lạnh lẽo khác thường. Ánh mắt xuyên thấu qua lớp kính mắt đen cũng bắn ra tia lạnh lẽo tán loạn làm người khác nổi da gà —
Thượng Quan Tuyền thật sự bội phục mình có dũng khí rất lớn đi lên trên đài, hơn nữa còn nói ra những lời mà cả đời này cô cũng không tin được mình đã nói —
Đèn flash không ngừng lóe trên người cô, chiếu rọi dung nhãn tuyệt mỹ của cô vào sâu trong lòng những người đàn ông bên dưới.
“Cô gái thật đẹp nha—” Bọn họ hiển thiên cũng bị cô gái chủ động chạy lên trên dài dọa sợ đến ngây người!
“Mọi người —” Thượng Quan Tuyền nắm thật chặt Microphone c
