ì nên biết không có quyền cự tuyệt, bất luận là em, hay là tôi, một khi không tuân theo quy tắc trò chơi, đều có một kết quả như nhau!” Nhiếp Ngân lạnh lùng nói.
“Được!” Trong mắt Thượng Quan Tuyền hàm chứa một tia băng hàn cất giọng nói :”Mạng của tôi từ nhỏ chính là của anh, nếu như không có anh, tôi cũng sẽ chết đói ở đầu đường, toàn bộ việc tôi làm tối nay, coi như là báo đáp ân nuôi dưỡng của anh!”
Nói xong, thân thể Thượng Quan Tuyền cố nén run rẩy, chợt đi về phía cửa —
“Tuyền — ” Giọng nói Nhiếp Ngân đột nhiên vang lên.
Thượng Quan Tuyền lập tức giật mình, ngay sau đó, cô hít một hơi thật sâu, dùng giọng nói trước sau như một nói :”Ngài còn muốn phân phó gì?”
Cho dù là giọng nói trước sau như một, hình như còn có thể nghe ra vẻ mong đợi của cô.
Nhiếp Ngân không có đi lên, chỉ là đứng ở bên bàn học chậm rãi nói :”Tôi biết rõ em sẽ hận tôi, nhưng mà, tôi thề, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho kẻ chạm vào em tối nay!”
“Không cần! Chuyện của tôi chính tôi sẽ giải quyết!” Thượng Quan Tuyền tuyệt vọng nhắm mắt lại, cô vốn còn ôm một tia hy vọng, hy vọng hắn sẽ thay đổi chủ ý—
Nhưng —
Trong lòng Thượng Quan Tuyền dâng lên một tia bi ai, sau đó, cô không nói hai lời, mở cửa phòng, đi ra ngoài.
“Bùm —-” Tiếng đóng của khổng lồ phát tiết nổi tức giận của Thượng Quan Tuyền lúc này !
Nhiếp Ngân vô lực ngồi xuống ghế, trên khuôn mặt anh tuấn lâm vào một cỗ bi ai thật sâu!
Hắn yêu Quan Tuyền, yêu một cô gái nhỏ hơn mình mười bốn tuổi! Khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thượng Quan Tuyền, cô chỉ có sáu tuổi, vậy mà mới sáu tuổi cô đã có đôi mắt lạnh lùng mà bình yên, chính là như vậy, hắn hai mươi tuổi liền lạc vào đó! Mà hắn cũng phát hiện, Thượng Quan Tuyền có cảm giác nương tựa đối với mình!
Buồn cười, thật là buồn cười, ngay cả hắn cũng cho rằng mình điên rồi, làm người đứng đầu tổ chức, hắn biết rõ quy củ. Vì vậy, hắn tự nguyện tự tay cắt đứt phần tình cảm này, cũng không thể để tình cảm nguy hiểm như vậy phá hủy cả tổ chức!
Hắn cố nén mình không nên đụng vào cô, nhưng mà, hắn nhất định sẽ giết kẻ đụng vào Tuyền tối nay.
Chương 10
Q.1 – Chương 10: Buổi Đấu Giá Người Đẹp
Ibiza, Pub sang trọng thứ hai trên thế giới, nơi này không thiếu những người trong giới thượng lưu đến nhảy nhót vui chơi. Vì vậy, khung cảnh xa hoa khiến, cách tiêu xài tiền người ta chắc lưỡi hít hà , ngay cả một ly cocktail, sau khi qua bàn tay điều chế tỉ mỉ của người pha rượu trong đây, mỗi ly có thể bán được 3.5 vạn bảng Anh!
Bất quá, nếu giới thượng lưu rất thích đến đây thì Lãnh Thiên Dục lại rất khi đặt chân đến. Nhưng, hôm nay, hắn bị Cung Quý Dương cứng rắn lôi kéo, bởi vì, hắn thật sự không chịu nổi Cung Quý Dương liên tục ném bom khủng bố mình.
Khi Lãnh Thiên Dục mang theo gương mặt không muốn đi mà bước vào nơi này, cảnh tượng đập vào mắt khiến hắn cau mày. Trên đầu Cung Quý Dương có để một quả táo, mà trong tay Hoàng Phủ Ngạn Tước đang cầm một thanh phi đao, nhìn dáng vẻ giống như đang muốn biểu diễn một màn phóng phi đao vào quả táo!
“Thiên Dục —” mắt tinh Cung Quý Dương nhìn thấy một thân áo đen của Lãnh Thiên Dục, lập tức cất giọng nói.
Hoàng Phủ Ngạn Tước thấy Lãnh Thiên Dục tới, cười ưu nhã một tiếng, tạm thời đem phi đao trong tay để xuống,
Lãnh Thiên Dục ngồi xuống, một đôi con ngươi thâm lúy băng lãnh bị mắt kính che lấp. Không chỉ có hắn, mà Hoàng Phủ Ngạn Tước cùng Cung Quý Dương cũng đeo kính mát. Dù sao đây là nơi công cộng, với thân phận của bọn họ mà đi đến những nơi này, rất dễ dàng khiến truyền thông chú ý.
“Thiếu Đường đâu?” Lãnh Thiên Dục hỏi.
Chỉ thấy người kia một thân áo sơ mi màu tím đậm tùy ý ngồi thư thả trên ghế salon, nhận lấy một ly rượu ngon từ waiter (bồi bàn) trong pub dâng lên mà chậm rãi thưởng thức.
Hoàng Phủ Ngạn Tước giơ tay lên nói :”Đầy tháng của Tiểu Triệt và Tiểu Lạc, cậu ta cố ý mang theo Kỳ Hinh cùng hai tiểu tử kia đến Ý ăn mừng rồi!” [Về câu chuyện tình yêu của Lăng Thiếu Đường mời xem : bộ truyện Tứ đại tài phiệt tập 1 “Tổng giám đốc tàn khốc – Vợ yêu tuyệt vời”!'>
Ý?
Môi Lãnh Thiên Dục khẽ cong, xem ra không quá mấy ngày nữa bọn họ sẽ gặp lại nhau!
“Bộ dáng như vậy, chắc cậu cũng bị tên này cứng rắn lôi kéo đến đây chứ gì !” Lãnh Thiên Dục hời hợt nói.
Trong bốn người bọn họ, Lãnh Thiên Dục, Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lăng Thiếu Đường đều không thích những chỗ như thế này, chỉ có Cung Quý Dương này, trời sinh hắn thích chui vào những “ổ” náo nhiệt.
Hoàng Phủ Ngạn Tước khẽ cười một tiếng, ngay sau đó nhún vai thong thả, ung dung nói :
“Cho nên, mục đích đầu tiên mình đến đây chính là khiến cho tên này nhục chí!” Nói xong, hắn lại lần nữa nâng lên phi đao trong tay!
“Á á, từ từ nào!” Đang lúc Hoàng Phủ Ngạn Tước sắp nâng phi đao lên, ở thời điểm mảnh chỉ treo chuông (ngàn cân treo sợi tóc), Cung Quý Dương tìm kế hoãn binh.
“Có chuyện gì?” Hoàng Phủ Ngạn Tước dương dương tự đắc lười biếng nói.
Trên gương mặt anh tuấn của Cung Quý Dương giương lên nụ cười vô tội, hắn nuốt một ngụm nước bọt nói :
“Ngạn Tước, cậu — có phải là cậu nên bỏ hai ông trời đen trên m