u giá người đẹp vừa rồi, giá cao nhất cũng chỉ có mười triệu thôi, giữa chừng lại xuất hiện cô gái lạ, thế nhưng giá trị lại lên tới sáu trăm ngàn đô-la??!!
Người đàn ông thứ hai phách lối nhìn toàn bộ người trong phòng :”Sao rồi? Còn ai muốn đấu tiếp? Không ai rồi! Ha ha, mỹ nhân, em là của anh!”
Hắn muốn nhanh chóng bước lên đài….
Trong lúc này, một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang dội cả Pub —
“Một tỷ đô la!”
Toàn phòng lập tức hít một hơi sâu lạnh lẽo, trời ạ —
Bọn họ rối rít nhìn về phía của người ra giá !
Chỉ thấy Lãnh Thiên Dục chậm rãi bước một bậc cầu thang xuống đất —
Cặp mắt kính che con ngươi lạnh lẽo của hắn, đôi môi mỏng khêu gợi mím chặt lại với nhau, dáng người to lớn cao ngạo ẩn trong chiếc áo somi màu tím.Khuôn mặt tựa như chạm khắc từ đá cẩm thạch lạnh lẽo khiến người ta khiếp đảm rét run, mi gian tỏa ra hơi thở mãnh liệt nguy hiểm cho thấy thân phận chí cao của người đàn ông này.
Mọi người rối rít tránh ra tạo thành một đường đi nhỏ. Những người kia vừa nãy nhao nhao muốn chạm tới “cửa thục nữ” giờ lộ ra ánh mắt hối hận, nếu như có thể được người đàn ông như vậy bao nuôi chắc hẳn sẽ rất tốt!
Không riêng gì cái giá một tỷ đô la quá chát, hơn nữa, người đàn ông như vậy quả là cực phẩm của nhân gian, mặc dù lạnh lùng đáng sợ!
Thượng Quan Tuyền đứng trên đài hiển nhiên cũng bị một màn này làm cho giật mình, mặc dù vẫn còn choáng váng, nhưng xác nhận là mình không có nghe lầm.
Một tỷ Đô-la?
Đôi mắt bén nhọn của cô xem xét kỹ lưỡng người đàn ông trước mặt này, chẳng biết tại sao, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm xúc khác thường, đây là loại cảm giác gì, quen thuộc mà lại xa lạ, thật kỳ quái !
Cho dù cách lớp mắt kính, cô vẫn có thể cảm nhận được so với thời tiết nóng bức khiến con người phát khùng lên, người này trang phục nguội lạnh, một thân khí thế lạnh lẽo đang dùng ánh mắt xâm lược cô, mặc dù cô không thể nhìn rõ diện mạo của hắn!
Tại góc độ không thể che giấu này, cô căn bản không có chỗ trốn!
Ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục bị mắt kính che giấu, chỉ thấy hắn cũng giống như Thượng Quan Tuyền quan sát kĩ đối phương. Một lát sau, giọng nói trầm thấp lãnh mạc nhàn nhạt vang ra ngoài :
“Tấm thân xử nữ của cô thuộc về tôi, đi theo tôi!”
Chương 13
Q.2 – Chương 1: Đêm Vui Thú
Hắc ám, đều sẽ dùng loại mùi vị ôn tình mập mờ mà thể hiện,
Đêm thật lạnh lẽo, yêu quái dữ tợn che giấu dịu dàng ở sau lưng.
Từ từ, xâm thực lấy lòng kiên định cùng lý trí của con người
Trầm mê, hình như trở thành cảm xúc duy nhất …
Dùng thang máy tư nhân trực tiếp đi thẳng đến “phòng cho tổng thống”, thân thể mềm mại của Thường Quan Tuyền cơ hồ như dính trên người Lãnh Thiên Dục. Cô cảm thấy đầu choáng váng cực kì, tim, cũng nhảy loạn khác thường!
Từ lúc ra khỏi pub cho đến lúc lên xe, đi đến nơi này, người đàn ông này cũng không có nói tiếng nào. Hắn chỉ thỉnh thoảng nhìn sang khuôn mặt cô, nhìn xuyên qua mắt kính mấy lần. Nhưng chỉ là như vậy thôi, mà Thượng Quan Tuyền vẫn có thể cảm giác như bị nhiều mũi tên băng lãnh châm sắc nhọn châm vào người mình.
Không tồi chính là, người đàn ông coi như có chút lương tri, trong thời gian đi bộ tối thiểu còn biết vòng tay qua hông cô, chăm sóc cô đang say rượu – rất có ý thức, nhưng mà —
Cái đầu nhỏ của Thượng Quan Tuyền cọ xát trên người Lãnh Thiên Dục, rất dễ nhận thấy cô không xứng so với thân hình to lớn cao ngạo của hắn. Cô có cố nhướng lên cũng không tới bờ vai của hắn, muốn dựa trên vai hắn cũng rất khó.
“Nè —”
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, ngay sau đó, bàn tay nhỏ bé của nàng đặt trên lồng ngực hắn, còn vỗ mấy cái :
“Anh là người luyện võ!”
Cô không có say đến độ bất tỉnh nhân sự, chỉ cần nhìn người đàn ông này, cũng khiến cô khó khống chế một cảm giác quen thuộc, đã gặp ở nơi nào vậy kìa ?
Thượng Quan Tuyền muốn liều mạng nhớ lại, nhưng mà, bởi vì cồn rượu quấy phá, cô đã không thể nào tập trung được.
Lãnh Thiên Dục khẽ cúi đầu, nhìn cô gái trong ngực dám cả gan “chà đạp” thân thể của mình, đang nhìn bộ dạng say đến độ không còn biết gì của cô, chân mày nhíu chặt lại một chỗ.
Mình xem ra thật khùng rồi, chỉ bởi vì đôi mắt cô trông giống như người đã từng gặp, liền bất chấp tất cả mà mang cô tới khách sạn. Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được dáng vẻ được mở rộng tầm mắt của Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước, cũng có thể tưởng tượng ra được, nếu chuyện này sau khi bị Lăng Thiếu Đường biết được, sẽ bị hắn giễu cợt bao nhiêu ngày.
Con ngươi của cô gái này làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái, tựa như đêm mười năm trước kia, trong suốt làm hắn rung động.
Nhưng mà, cô có thể là cô bé kia sao ? Chính mình mặc dù không dám khẳng định, nhưng là hắn biết rõ một điều, cô gái này cũng sẽ không khiến hắn chán ghét.
Cửa “phòng cho tổng thống” được mở ra, khung cảnh xa hoa làm cho người khác phải chắt lưỡi. Thảm lông dày màu trắng tinh phủ kín căn phòng, cả mặt tường to như vậy đều thay thế bởi cửa sổ, hoàn toàn có thể ngắm nhìn trời cao, quan sát khung cảnh về đêm mỹ lệ của phồn hoa đô thị một cách chân thật sống động nhất. T