ại đây, trong bóng đêm, đèn thủy tinh điêu khắc tỏa ra ánh sáng dịu dàng, mập mờ.
Vậy mà —
“Vào đi!”
Sau khi Lãnh Thiên Dục đi vào phòng khách sạn, tùy ý mở nút áo sơ mi, lộ ra một phần ngực màu mạch, khỏe mạnh mà tràn đầy dã tính —
Khi thấy hắn thấy cô gái không chịu bước vào phòng một bước, âm thanh lạnh lùng đột nhiên vang lên.
Mang theo men say Thượng Quan Tuyền ra lệnh chính mình phải tỉnh táo lại, coi như đây là hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà —
Cô căn bản là không thể làm được!
Nhất là khi cô thấy thân thể tràn giá lạnh, khắc nghiệt của người đàn ông này thì Thượng Quan Tuyền càng sợ hãi mà muốn chạy trốn !!! Lần đầu tiên có ý niệm muốn chạy trốn!
Bằng trực giác, Thượng Quan Tuyền liền cho rằng người đàn ông này có thói quen đeo kính mát, bối cảnh nhất định không đơn giản!
Cô gái này đang suy nghĩ gì đấy?
Lãnh Thiên Dục khẽ nhướng lông mày anh tuấn, con ngươi ẩn sâu dưới lớp mắt kính thoáng qua một tia không kiên nhẫn.
“Cô muốn ở ngay cửa cả đêm sao? Đừng quên, cô là do tôi bỏ ra một tỉ đô- la để mua”
Giọng nói của hắn tràn đầy giá lạnh đến rét lạnh thấu tâm. Mà hắn vừa mở miệng, thân hình cao lớn cũng từng bước đến bên Thượng Quan Tuyền —
Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy một áp lực chưa bao giờ thấy trong đời đang lại gần mình. Cô vừa cố gắng nén cảm giác choáng váng trong đầu, vừa dùng tay nắm chặt lấy cánh cửa.
“Khoan đã—”
Khi Lãnh Thiên Dục đứng sát bên, cô thế nhưng lại cảm thấy khẩn trương! Bởi vì cô có thể cảm nhận được hơi thở cường đại của người đàn ông này.
Mi tâm của Lãnh Thiên Dục khẽ chau lại, ngay sau đó, đôi mắt ưng mâu ẩn sau mắt kính híp lại. Nét mặt luôn luôn thâm trầm khó đoán lại lộ ra một vẻ hứng thú. Ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp mắt kính mà nhìn tỉ mỉ cô gái đang đứng suy nghĩ trước mặt.
Con ngươi đen láy trong suốt, trên khuôn mặt trái xoan nho nhỏ, giống như là hai hồ nước cổ xưa, không có gió không có sóng. Chân mày đặt khéo léo trên ngũ quan xinh đẹp, dệt nên một nét rất đặc biệt, là tuyệt mỹ, nhưng mà —
Hắn nghĩ đến cô gái như thế này nhưng lại lớn mật dám tự bán đấu giá mình ở pub, trong tim lại phát ra một cỗ tức giận!
“Trước tiên tôi muốn đảm bảo rằng anh không có nói láo!” Thượng Quan Tuyền cố gắng làm giọng của mình trở nên bình tĩnh lại đôi chút!
Đùa gì thế, chỉ là một thằng đàn ông thôi, không cần phải hồi hộp như vậy chứ!!
“Có ý gì?” Giọng nói lạnh băng của Lãnh Thiên Dục vang lên.
“Một tỷ đô – la !” Cô lành lạnh mở miệng.
Bên môi Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên, lần đầu tiên hắn thấy một cô gái bán thân dám công khai đòi tiền!
“Qua đêm nay, cô sẽ nhận được một tờ chi phiếu, số tiền thì tùy ý cô điền, nhưng mà —”
Hắn cúi người, hơi thở nóng bỏng phả vào giữa lỗ tai nàng :”Tôi muốn kiểm tra hàng!”
Ngay sau đó, hắn ngẩng đầu lên, ngón tay dài đặt giữa đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của cô, so với đóa hồng nở rộ xinh đẹp còn diễm lệ hơn, mà trong diễm lệ còn có nét thanh cao tuyệt mỹ.
Tim, mất khống chế mà đập mạnh, bàn tay nhỏ bé cũng gắt gao nắm chặt. Nếu có khả năng, nhất định trước kia cô sẽ hung hăng mà vung lên một quyền — nhưng không phải bây giờ!
Cô thề, qua tối nay, cô nhất định phải tự tay giết chết người đàn ông này !
“Tôi muốn tiền mặt!” Thượng Quan Tuyền khó khăn nói lần nữa.
Chi phiếu? Đùa nhau sao! Lỡ như không thể rút tiền thì như thế nào, số tiền kia đối với cô mà nói còn quan trọng hơn cách cô xài nó!
“Cô rất cần tiền sao? Cho nên mới bán đấu giá chính mình?”
Lần đầu tiên Lãnh Thiên Dục quan tâm với một người phụ nữ như vậy.
Thượng Quan Tuyền mở mắt to hơn, trong ánh mắt thoáng qua tia nghi ngờ, nhưng chỉ là thoáng qua lại liền bị che giấu :”Hình như anh quản quá nhiều rồi!”
Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục cứng đờ, hồi lâu hắn không nói gì, chỉ là nhìn cô gái lạnh lùng này.
Thật là ma xui quỷ khiến sao đó, chẳng qua là hắn mua về một công cụ làm ấm giường mà thôi, thế nhưng lòng mình lại hiện lên một tia trắc ẩn.
Một lát sau, Lãnh Thiên Dục xem như đã chịu đủ, cầm điện thoại di động lên, thuần thục gọi một cú điện thoại —
“Sáng mai chuẩn bị cho tôi một tỷ đô la !” Thanh âm trầm thấp không chút cảm xúc nào.
“Dạ!” một người khác ở đầu dây bên kia cung kính đáp.
“Chuyện cô muốn, tôi đều đã làm, đến lượt cô!” giọng nói của Lãnh Thiên Dục cũng giống như hành động của hắn, đều là vô tình lãnh khốc.
Bàn tay mở ra, liền kéo cô vào trong ngực, thân thể cao lớn rắn rỏi của hắn cùng thân thể nhu nhược nhỏ bé của nàng tạo thành một khối đối lập hoàn toàn. Thân thể to lớn cao ngạo của hắn nắm giữ lấy thân thể lạnh lẽo như nước. Cách áo sơ mi thật mỏng, hắn nỗ lực thực hiện miêu tả tư thái uyển chuyển của cô.
Thượng Quan Tuyền cố nén loại kích động muốn đánh người đang dâng lên trong lòng. Hơn nữa cô còn muốn đè nén tâm tình đang cực kì cuồng loạn —
“Khoan đã!” Cô theo bản năng muốn nhảy khỏi lồng ngực của hắn.
“Cô thật phiền toái, muốn gì?”
Lãnh Thiên Dục nghiêm nghị rống to một tiếng, điên rồi, đúng là điên rồi! Hắn từng có vô số phụ nữ, nhưng chưa từng có người dám làm những việc giống như cô!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền
