Duck hunt
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326125

Bình chọn: 10.00/10/612 lượt.

nh không xứng với hắn, nên tôi chọn cách bỏ đi, chọn cách kết thúc mọi chuyện ở đây.

_Khánh Băng ! Em….em không có gì để nói với anh sao ?

Đức Hải khàn giọng hỏi tôi, thanh âm của một con thú bị tổn thương, đã mất đi hy vọng sống còn.

Tôi hoảng hốt nhận ra mình đã tàn nhẫn và ích kỉ nhiều như thế nào.

Tôi chỉ quan tâm đến cảm nhận và suy nghĩ của mình, mà bỏ mặc hắn phải sống trong dằn vặt và đau đớn.

Đã đến lúc, tôi phải nói rõ rằng mọi chuyện cho hắn hiểu rồi. Tôi không thể để tình trạng tiến thoái lưỡng nan này kéo dài thêm nữa.

_Em…em sắp phải đi.

_Đi…đi đâu ?

Đức Hải hét to, hắn kích động không còn giữ được bình tĩnh nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó cắn chặt răng để khống chế sự tuyệt vọng của bản thân.

_Em…em sẽ về Việt nam. Anh…anh đừng lo lắng, cũng không cần phải xin lỗi em. Em không hề trách anh, cũng không hề hận anh. Anh hãy coi mọi chuyện xảy ra giữa hai chúng ta chỉ là một giấc mơ mà thôi. Anh…anh…

_Không ! Em không được đi !

Đức Hải cắt ngang lời tôi nói, hắn kinh hoàng bảo tôi.

_Anh xin em, em không thể nói đi là có thể đi được. Ở đây không còn gì cho em lưu luyến nữa sao ? Lẽ nào trong lòng em, anh mãi mãi cũng không thể bằng được Đức Tiến ? Lẽ nào đối với em, chuyện đó cũng không có một chút ý nghĩa và quan trọng nào ? Em có thể tuyệt tình đến thế sao, có thể tàn nhẫn bỏ đi mà không nói với anh một lời nào, cũng không quan tâm đến suy nghĩ và tình cảm của anh dành cho em ?

Càng nói Đức Hải càng kích động, thanh âm khản đặc nghe không giống tiếng nói của một kẻ ngông cuồng không bao giờ để người khác vào mắt.

Hắn đang cố níu giữ lấy tôi ở lại, cố không để cho tôi đi.

Tôi khóc, khóc thật nhiều, khóc đến thương tâm.

Đến giờ phút này, tôi mới hiểu cảm giác của hai người yêu nhau là gì.

Nói lời tạm biệt với Đức Tiến tuy có đau đớn, tuy có khổ não, nhưng không thể bằng được với cảm giác đau khổ và tuyệt vọng khi phải tuyệt tình nói câu chia ly với Đức Hải.

Tôi biết phải làm sao đây ? Tôi đã quá tàn nhẫn, và quá ích kỉ đúng không ?

Một cô gái như tôi liệu có xứng đáng để nhận được hạnh phúc ?

_Em đang ở đâu, để anh lái xe đến đón ? Anh xin em, xin em đừng bỏ đi. Dù em không thể tiếp nhận tình cảm của anh, nhưng xin em hãy ở lại, hãy cho anh cơ hội thỉnh thoảng được nhìn thấy em được không ?

Tiếng khóc của tôi giờ là những tiếng nghẹn ngào nức nở, và bi ai.

Giọng nói tuyệt vọng và thống khổ của hắn, đã xoáy sâu vào lòng tôi, đã khiến tôi gục ngã, môi tôi mấp máy.

Tôi không thể gắng gượng hơn được nữa, những câu nói mà tôi đã chuẩn bị từ trước, tất cả đều đã tuôn theo những dòng nước mắt.

Nhắm mắt lại, tôi cắn môi đến tím tái, gò má nhợt nhạt và nhòe nhoẹt nước mắt.

_Anh hãy quên em đi ! Em không xứng với anh, cũng không thể ở bên cạnh anh. Em cảm ơn anh vì đã yêu em, chăm sóc và quan tâm đến em. Nhưng…

Tôi ôm chặt lấy ngực, nước mắt làm mặn chặt bờ môi, đau đớn đang dày vò và giày xéo cõi lòng tan nát của tôi.

_Nhưng em không thể. Anh đã biết rồi, người mà em yêu là Đức Tiến. Nếu em ở bên cạnh anh, như thế chẳng phải là quá tàn nhẫn và bất công với anh lắm sao. Em rất thích anh, em nợ ân tình của anh, em không thể để anh phải thương tâm và tổn thương vì em. Hãy quên em đi, quên em để làm lại một cuộc đời mới. Một người kiệt xuất như anh, có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp và tài giỏi đang chờ đợi anh. Một cô gái bình thường và không có gì như em, không xứng đáng với anh đâu. Mỗi lần nhớ đến em, hãy coi em chỉ là một giấc mơ, một cơn gió lạ, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua.

_Em đã nói đủ chưa ? – Đức Hải hét ầm lên – Em có hiểu thế nào là yêu không ? Anh không phải là một tên đàn ông lăng nhăng, yêu đương không cần biết mình có yêu thật lòng hay không. Anh yêu em, yêu em rất nhiều. Em hãy nghe cho rõ, và nhỡ kĩ điều ấy. Nếu anh không yêu em nhiều như thế, anh sẽ không tốn nhiều thời gian và tâm tư để tìm đủ mọi cách tiếp cận và làm quen với em.

Đức Hải dừng lại, hắn cố nén xúc động và tình cảm đang mãnh liệt tuôn trào trong lòng, để nói tiếp.

_Em nói đi, anh yêu em nhiều như thế, làm sao anh có thể quên em được, có thể coi em chỉ là một giấc mơ hay một cơn gió mới lạ. Đối với em, em có thể coi anh chỉ đơn giản là một người đàn ông đi ngang qua đời em, nhưng anh không làm được. Anh là người từ trước đến nay, một khi đã xác định mình muốn gì, anh sẽ làm cho bằng được. Anh yêu em, nên anh sẽ không ép em phải yêu anh, và chấp nhận anh ngay. Anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ và lựa chọn. Dù em…em…

Tôi nghe được tiếng thở dài bất lực và đau đớn của Đức Hải.

Tôi hiểu hắn định nói gì tiếp.

Ngồi trên ghế, tay bịt chặt miệng, nước mắt cứ tuôn rơi mãi.

Mặc dù không muốn nhắc đến tình cảm mà tôi dành cho Đức Tiến, nhưng hắn vẫn phải dũng cảm đối diện với nó. Hắn muốn hai chúng tôi nói chuyện thẳng thắn với nhau về vấn đề này.

_Dù em có chọn Đức Tiến, và muốn sống ở bên cạnh anh ấy, anh…anh cũng phải cố gắng chấp nhận. Đến lúc đó, anh chỉ cầu xin em đừng tìm cách tránh mặt anh.

Cả hai chúng tôi rơi vào im lặng.

Một người luôn chỉ thích làm theo ý mình như Đức Hải, phải nói