n có thời gian để quên.
Tôi không biết mình phải mất bao nhiêu thời gian mới xoa dịu được, nhưng mà tôi sẽ cố gắng vượt qua tất cả.
Vén chăn sang một bên, nằm trên giường, tôi nhắm mắt lại.
Màn đêm buông xuống.
Mọi thứ trở về sự tĩnh lặng vốn có.
Làm việc trong tiệm bánh được một tuần, tôi đã dần quen với công việc, cũng hiểu công việc làm bánh không hề đơn giản giống như tôi tưởng.
Là người thích ăn bánh rán, nay có thể do chính tay mình làm nên những chiếc bánh thơm ngon, dần dần tôi cũng đã tạm quên đi nỗi đau ẩn dấu sâu trong lòng mình.
Khách hàng đến mua bánh rất đông, nhân viên trong cửa hàng chỉ có tôi và anh Lý nên rất bận rộn.
Đi làm cả ngày về mệt mỏi, nên sau khi ăn cơm tối, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong một tuần này, tôi vẫn sống tại nhà của anh Lý. Do vẫn chưa tìm được một căn nhà trọ thích hợp và có thể vừa với túi tiền eo hẹp của tôi, nên tôi không thể dọn đi.
Anh Lý hiểu được ý định của tôi, anh đã hết lời khuyên nhủ tôi hãy ở lại với anh, vì dù sao trong nhà anh vẫn có một phòng trống, không có ai dùng.
Thực lòng tôi rất cảm động và biết ơn anh, nhưng tôi vẫn rất ngại khi phải chịu ơn anh, tôi đã làm phiền và nhận quá nhiều ân tình của anh rồi, tôi không thể tiếp tục làm phiền anh nữa.
Để có thể giữ tôi ở lại, anh Lý đã khôn khéo nói anh không cho tôi ở không, mà tôi sẽ phải trả tiền cho anh, hay thay anh làm công việc dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn.
Tôi hiểu anh muốn tốt cho tôi, nên tôi không còn phản đối quyết liệt như trước nữa.
Dù sao sống với anh cũng tốt hơn phải lang thang ở bên ngoài. Nhận được sự an ủi và động viên của anh, khiến tôi an tâm hơn nhiều.
Cuộc sống của tôi cứ bình lặng trôi như thế, cho đến một hôm.
Sáng nay, anh Lý phải đi giao hàng cho khách, nên chỉ còn có một mình tôi ở lại trông quán.
Lẽ ra một ông chủ như anh Lý không phải làm công việc mà phải là tôi mới đúng, nhưng anh sợ tôi vất vả và mệt mỏi, nên anh đã thay tôi đi.
Ngồi trên ghế, sau tủ kính đựng bánh rán, tôi chăm chú nhìn màn hình điện thoại mờ đen trên tay.
Từ lúc tôi đột ngột trở về Việt nam, tôi luôn mang theo điện thoại của Đức Hải ở bên người.
Sợ anh em họ gọi điện cho tôi, tôi đã tắt
Tôi bàng hoàng mở to mắt nhìn hắn, miệng á khẩu không thể lên tiếng phản đối lại lời tuyên bố trắng trợn mà không có một chút ngượng ngùng nào của hắn.
Hắn…hắn như thế nào có thể nói mà không cần biết tôi có đồng ý hay không ?
Mặc dù biết là không còn hy vọng gì vào tình cảm của Đức Tiến được nữa, nhưng tôi có bao giờ nói rằng mình sẽ trở thành người yêu của hắn đâu, mà hắn dám ?
Tên chệt tiệt kia ! Có phải tôi quá nhân nhượng hắn, nên hắn mới cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm không ?
Anh Lý há hốc mồm, miệng anh lúc này có thể đút lọt một quả trứng vịt.
Anh hết quay sang nhìn tôi, rồi lại quay lại nhìn Đức Hải. Anh đang cố xác minh xem chuyện này là thật hay là do anh nghe nhầm ?
_Thế nào, bây giờ anh có thể trả lời tôi được rồi chứ ?
_Tôi…tôi là ..
Anh Lý vẫn còn bị sốc nên không thể trả lời Đức Hải một cách rành mạch.
Đức Tiến vẫn đứng lặng lẽ ở bên cạnh, mắt hắn nhìn tôi đăm đăm.
Lời tuyên bố của Đức Hải đã mạnh mẽ đánh vào nỗi đau trong lòng hắn.
Đức Tiến không thể hận, cũng không thể trách Đức Hải đã dám lên tiếng xác nhận tình cảm mà hắn dành cho tôi là gì.
Nếu có trách thì hãy trách bản thân hắn, không dám đối diện với tình cảm của chính mình, hắn luôn chọn cách lẩn tránh, để rồi hắn vừa khiến tôi bị tổn thương, vừa khiến cho mối tình tốt đẹp của hai chúng tôi rơi vào bế tắc, và cuối cùng là không thể cứu vãn.
Tôi ngây người đứng im một chỗ, nước mắt long lanh như pha lê, lại tí tách rơi xuống má.
Không biết tự lúc nào, Đức Hải đã bước đến bên cạnh tôi, hắn nắm lấy tay tôi.
Cảm nhận được sự động chạm và sự ấm áp truyền từ bàn tay hắn, tôi ngước mắt lên nhìn hắn.
Chỉ trải qua có hơn một tuần, trông hắn đã gầy đi nhiều, khuôn mặt hốc hác và ưu tư, ngay cả râu hắn cũng không buồn cạo. Bộ quần áo trên người hắn dính bụi bặm do đi đường. Nhìn hắn cho người cảm giác, mình đang được gặp một lãng tử vừa mới vượt qua một quãng đường rất dài để đến đây.
Tay hắn run run lau đi hai dòng lệ trên má tôi.
_Em gầy đi nhiều quá ! – Hắn khàn giọng bảo tôi, thanh âm mang theo mệt mỏi và buồn khổ, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực tràn đầy sinh khí và niềm tin.
Tôi bị lạc trong đôi mắt đen sâu của hắn.
Tôi không trả lời hắn, cũng không có nói gì, chỉ có nước mắt thay tôi nói cho hắn biết được gặp lại hắn vừa khiến tôi cảm động, lại vừa thấy ấm áp và yên lòng.
Anh em nhà họ Trương vừa mới xuất hiện, ngay lập tức tôi bị họ lôi ra khỏi nhà anh Lý.
Tôi không hiểu đã làm gì đắc tội với họ, mà họ cho mình cái quyền quản lý và bắt tôi phải làm theo lời họ.
Không được ! Tuyệt đối không được !
Nếu tôi không có chính kiến của riêng mình, tôi đâu đáng để sống nữa. Có thể họ lo lắng và quan tâm đến tôi nên mới làm như thế, nhưng đối với một cô gái thất tình như tôi mà nói, thì việc phải sống cùng với họ còn thảm hại hơn việc sống với anh Lý nhiều.
Không hiểu anh Lý đã nghe Đức Hải nói