ra những lời này, chứng tỏ hắn không còn nghĩ cho bản thân mình nữa, mà hắn muốn tôi được sống hạnh phúc và vui vẻ.
Người ta thường nói, một khi đã yêu ai đó thật lòng, thì hạnh phúc của người đó cũng là hạnh phúc của chính mình.
Phải chăng tôi đã tìm được một chàng trai yêu tôi chân thành và yêu tôi bằng cả con tim ?
Tôi khóc, tôi rơi lệ, không phải vì đau đớn và thống khổ nữa, mà khóc vì cảm động và tiếc nuối.
Đức Hải càng đối xử tốt và chân thành với tôi bao nhiêu, tôi càng thấy mình không xứng với hắn bấy nhiêu.
Lúc này, tôi đang đau khổ vì thất tình và tuyệt vọng, tôi không thể kéo Đức Hải chìm xuống vũng bùn cùng với tôi.
Tôi không thể lợi dụng tình yêu của Đức Hải để xoa dịu đi nỗi đau trong lòng tôi, làm thế tôi vừa hèn nhát, vừa ích kỉ, lại vừa ngu xuẩn ngốc nghếch.
Tôi không muốn mất đi một người bạn tốt và tri kỉ là Đức Hải.
_Khánh Băng ! Em nói đi, em đang ở đâu ?
Tiếng loa phóng thanh thông báo chuyến bay đi Việt nam sắp cất cánh đột ngột vang lên.
Vì tôi đang mở điện thoại, nên Đức Hải có thể nghe rõ.
Hắn dù đã lờ mờ đoán được rằng, tôi đang ở sân bay, nhưng hắn vẫn hy vọng là tôi vẫn còn đang ở một nơi nào đó, mà không phải là sân bay.
Đến khi tiếng loa phóng thanh lọt vào tai hắn, hắn mới hiểu sự kì vọng vào tình cảm của tôi đang dần tan biến vào hư không.
Chỉ cần máy bay cất cánh, dù hắn có tìm được tôi cũng sẽ phải rất lâu về sau đó.
_Khánh Băng ! Em không được đi ! Anh xin em !
Đức Hải dồn dập, và cuồng loạn hét lên. Hắn đang cố bám víu vào một thứ ảo ảnh xa vời không có thực.
Tôi khóc đã cạn hết cả nước mắt, nỗi đau đớn trong lòng càng lúc càng rách rộng thêm ra.
_Tạm biệt ! Tạm biệt !…
Tôi thì thầm vào trong máy, thanh âm khản đặc không rõ ràng.
_Hãy…hãy…quên em đi ! Em không xứng với anh đâu. Em chúc anh sớm tìm được hạnh phúc cho cuộc đời mình.
Nói xong, tôi thẫn thờ cúp máy giống như một cái xác không có linh hồn.
Trong ống nghe vẫn còn vọng lại tiếng hét của Đức Hải.
Hết rồi ! Hết thật rồi !
Từ nay trở về sau, tôi sẽ không còn ai ở bên cạnh quan tâm và lo lắng cho tôi nữa, cũng không còn nhìn thấy được nụ cười ấm áp và ngọt ngào của người đó nữa.
Đã đến lúc rồi phải đi rồi, tôi phải rời khỏi đây, rời khỏi nơi ban cho tôi nhiều mộng mơ, cũng tước mất đi nụ cười và tính cách sống lạc quan và yêu đời của tôi.
Tiếng loa phóng thanh một lần nữa lại vang lên.
Từng giờ từng phút từng giây đang chầm chậm trôi, tôi không còn thời gian để mà luyến tiếc nữa.
Đây là lựa chọn của tôi, dù cho tôi có hối tiếc, có dằn vặt bản thân mình cũng không còn tác dụng gì nữa.
Đút điện thoại vào túi áo khoác, để mặc cho nước mắt rơi, tôi loạng choạng đứng dậy.
Chân tôi hư xuyễn, cơ thể mệt mỏi và nặng trịch giống như đeo đá.
Mắt tôi mờ mịt nhìn dòng người đi qua đi lại.
Cho đến lúc cuối cùng, cũng không có một ai đưa tiễn tôi đi.
Thôi thì, tôi cũng không nên buồn khổ và ghen tị với hạnh phúc của mọi người xung quanh xung tôi nữa. Mỗi người khi sinh ra đều có một số phận riêng, họ may mắn hơn tôi vì có bạn bè và người thân, còn tôi mãi mãi và vĩnh viễn chỉ có một mình.
Từng bước từng bước, tôi chậm chạp tiến gần đến cánh cửa kính dẫn ra ngoài sân bay.
Ngoài khung cửa kính kia, là chiếc máy bay đang nằm im chờ tôi bước lên.
Tôi đi, đi vào khoảng không trước mặt, bước thấp bước cao, chân tôi run rẩy.
Đến khi nộp hộ chiếu và vé máy bay cho bảo vệ kiểm tra, tôi quay mặt nhìn lại sân ga rộng lớn và đông nghịt người ở phía sau.
Tôi đang cố kiếm tìm hình bóng quen thuộc của người đó.
Biết rằng, người đó không thể xuất hiện ở đây vào giờ này, nhưng tôi vẫn hy vọng vẫn mong chờ một phép màu có thể xảy ra.
_Quý khách ! Đã kiểm tra xong rồi, mời quý khách lên máy bay !
Tiếng nói nhắc nhở của anh bảo vệ, khiến tôi bàng hoàng quay lại nhìn anh ta, rồi nhận lại vé máy bay và hộ chiếu của mình.
Không dám chần chờ thêm nữa, tôi kiên quyết bước đi.
Khi hình bóng của tôi khuất sau cánh cửa kính, cũng là lúc Đức Hải lái xe đến sân bay.
Chỉ kịp đỗ xe ở bên ngoài, hắn nhanh chóng và vội vã chạy vào trong tìm tôi.
Tôi đã tắt
Thấy tôi khóc, anh Ly vội trêu tôi, để cho tôi tạm quên đi nỗi đau trong lòng mình.
_Nhìn em kìa, vừa ăn vừa khóc trông xấu quá !
Tôi không có trả lời anh, tôi cắn từng miếng từng miếng bánh trên tay, tôi cố gắng cảm nhận hương cay nồng, ấm áp mà anh gửi vào từng chiếc bánh.
Xem ra dù tôi là một kẻ thất bại trong tình yêu, nhưng tình người lúc nào cũng đầy ắp xung quanh tôi.
Ăn xong, anh Lý dọn dẹp một căn phòng trống bên cạnh cho tôi ngủ.
Mặc dù tôi không có nói cho anh biết, tôi đã gặp phải chuyện gì trong hơn một tháng vừa qua, anh Lý cũng không có hỏi.
Anh luôn tôn trọng chuyện riêng tư của tôi.
Tôi luôn biết ơn và quý trọng anh vì điều đó.
Quá mệt mỏi, nên sau khi ăn xong, và ngồi nói chuyện với anh một lúc, tôi mở cửa căn phòng trống mà anh chuẩn bị cho tôi, rồi bước vào trong.
Đêm nay là một đêm dài, tôi sẽ cố gắng đi ngủ, và ngủ một giấc thật ngon.
Mọi đau buồn trên đời này dù là do thất tình, hay gặp phải bất cứ vấn đề gì gây ra, cũng cầ