của tôi.
Tôi cười nhạt, mắt tôi rực lửa nhìn hắn.
_Anh thôi đi ! Tôi không muốn chơi đùa với anh nữa. Anh có nghe thấy mẹ anh nói gì không ? – Nụ cười trên môi tôi càng lúc càng sâu, càng thê lương. _ Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tôi không có gì cả. Tôi không hề xứng với anh.
Tay hắn chạm nhẹ vào má tôi, mắt hắn lóe sáng.
_Hóa ra điều mà em lo lắng là điều vớ vẩn này sao ? Nếu mà anh quan tâm đến xuất thân của em, anh đã không muốn em làm bạn gái của anh. – Hắn âu yếm nhìn tôi, giọng hắn ngọt lịm. _ Anh không thiếu tiền, cũng không cần lấy một cô gái có thể mang lại danh tiếng và tiền tài cho anh. Đối với anh mà nói, em quan trọng hơn bất cứ thứ gì ở trên đời này. Thế nào, em đồng ý làm bạn gái của anh chứ ?
Tôi mở to mắt nhìn hắn, mặt tôi đần ra, tai tôi ù đi, tôi nhìn hắn không chớp mắt. Đây là lần đầu tiên, có một chàng trai nói cần tôi, chứ không phải là tiền tài và địa của tôi. Nếu được một chàng trai yêu mình thật lòng, và có thể bao dung hết tất cả mọi khuyết điểm của mình, đó là một điều hạnh phúc. Nhưng thật đáng tiếc, người mà tôi yêu không phải là hắn, mà là Đức Tiến.
Tôi cười khổ, nước mắt lăn dài trên má. Tại sao ông Trời lại trêu ngươi tôi hết lần này đến lần khác ? Tại sao người không thể để tôi đến được với người tôi yêu, tại sao người bắt tôi phải chịu đựng sự dày vò to lớn thế này ?
_Em không thể ! Em không hề yêu anh ! – Tôi cố gắng đứng thẳng, mắt tôi nhìn vào mắt hắn, tôi đành phải tàn nhẫn nói cho hắn biết được sự thật. Tôi không muốn mình làm sai, và hối hận thêm nữa.
Đức Hải im lặng nhìn tôi, khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đen sâu của hắn giờ đã hòa tan vào màn đêm đen thăm thẳm, nội tâm của hắn đang thống khổ.
Có lẽ hắn đã sớm biết câu trả lời của tôi là gì, nhưng vì bản tính ngông cuồng và thích thứ gì phải có bằng được của mình, đã khiến hắn không ngừng theo đuổi tôi, và không chịu bỏ cuộc ngang chừng cho đến khi hắn không còn hy vọng nữa thì thôi. Buổi tối vì không ngủ được, tôi đi dạo trong sân vườn.
Bầu trời về đêm không có trăng, cũng không có sao. Mỗi lần, ở quê vào những hôm trời tối như thế này, tôi thường cùng bọn trẻ trong cô nhi viện thi kể truyện ma và dọa chúng nó một trận. Mặc dù tôi nhát gan là thế, nhưng rất nghịch ngợm và hiếu động. Nghĩ lại về những ngày tháng đã qua, trong lòng tôi có một cảm giác mất mát và luyến tiếc.
Càng trưởng thành, tôi lại thấy mình càng rời xa những ước mơ ngây thơ và trong sáng của ngày xưa. Tôi giờ đã biến thành một cô gái đa sầu đa cảm, và hay khóc.
Tôi đang chờ đợi một người đàn ông đi biền biệt. Không hiểu hắn có biết là tôi đang chờ đợi hắn về hay không, hay là hắn sẽ không trở về nữa ?
Nước mắt vì không thể kìm nén được đã lăn dài trên má, trái tim tôi đau nhói. Tôi đã khóc và buồn khổ quá nhiều, cũng đã gọi thầm tên hắn không biết bao nhiêu lần. Ở một nơi xa xôi nào đó, tôi mong hắn nghe được tiếng gọi tha thiết trong lòng tôi, hiểu được cảm giác buồn khổ của tôi.
Tôi không biết mình phải chờ đợi hắn bao lâu nữa, cũng không biết hắn có còn cần tôi nữa hay không ? Tôi mong mình còn có cơ hội để làm lại từ đầu, tôi không mối tình đầu của mình tan vỡ, chỉ vì sự ngốc nghếch của tôi, và vì tính cách cố chấp của hắn.
Nằm dài trên xích đi, tay gác lên trán, tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm. Những đám mây xám xịt đang bay lơ lửng trên cao, không khí xung quanh u ám và nặng nề giống như tâm trạng của tôi bây giờ. Tôi đã đánh mất đi niềm vui sống, cũng đánh mất đi tính cách lạc quan của mình.
Từng giọt từng giọt, nước mắt tôi lăn dài, tôi khóc trong thầm lặng, tôi luôn cầu nguyện hắn có thể nhanh chóng quay về đây, nhanh chóng có thể xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã hối hận và buồn khổ quá rồi.
Tiếng giày “Lộp cộp” va trên nền gạch, từng bước từng bước có một bóng người tiến dần về chiếc xích đi mà tôi đang nằm.
Tôi vì đang chìm đắm vào trong nỗi đau trong lòng mình, nên không để ý đến xung quanh, cũng không nghe tiếng bước chân của người đó.
Khi đến gần tôi, người đó dừng lại, đôi mắt đen sâu của người đó chăm chú nhìn tôi. Khuôn mặt người đó buồn khổ, ánh mắt người đó âu yếm cũng chứa nỗi đau xót không thể che dấu.
Nghe được tiếng khóc nức nở và ấm ức của tôi, người đó cúi xuống, bàn tay thon dài và nam tính của người đó chạm nhẹ vào má tôi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng của người đó vang lên bên tai tôi.
_Em đừng khóc nữa ! Em đã khóc sưng cả mắt lên rồi !
Tôi giật mình bỏ tay ra khỏi mắt. Tôi mờ mịt người đàn ông đang đứng bên cạnh mình. Trong ánh sáng của đèn điện trong khu vườn, tôi từ từ nhận thức được hình dáng cao lớn và thon dài của người đàn ông trước mặt.
Tôi khóc, khóc như mưa, khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi vừa mừng vừa lo, vừa thấy mình thật đáng thương. Tôi ghét hắn, hận hắn. Vì sao hắn bỏ đi mà không nói một lời với tôi, vì sao hắn không cho tôi có cơ hội được giải thích mọi chuyện với hắn. Phải chăng hắn không coi trọng cảm giác của tôi ?
Tôi giận dỗi gạt tay hắn ra khỏi má, tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi đã từng mong hắn về biết bao, nhưng khi gặp được hắn rồi, tôi lại muốn trừng phạt hắ