nh đang làm việc, bàn công việc làm ăn với các đối tác, nhưng lúc nào anh cũng nghĩ về em, cũng bị nỗi nhớ về em dày vò, anh đã nhớ em đến phát điên. Anh đã muốn gọi điện cho em, muốn nhanh chóng bay về gặp em, nhưng anh phải cố nén. Anh muốn chúng ta có khoảng cách và tạm xa nhau một thời gian để xác định lại tình cảm dành cho đối phương là yêu thật lòng, hay chỉ là thích nhất thời. Nay anh đã xác định được rồi, anh muốn nói cho em biết anh yêu em và muốn em làm bạn gái của anh. Không biết em có đồng ý không ?
Cả cơ thể tôi đều run lên, trái tim tôi đập thật nhanh, tôi vừa khóc vừa cười, tôi khóc vì hạnh phúc và vui sướng. Cuối cùng tôi cũng chờ đợi được ngày này. Người con trai mà tôi yêu, cũng đã đáp lại tình yêu của tôi.
_Sao em không nói gì ? Em có đồng ý làm bạn gái của anh không ? – Thấy tôi im lặng không đáp, Đức Tiến run giọng hỏi. Hắn đang lo lắng là tôi sẽ từ chối không nhận lời tỏ tình của hắn.
Tôi đấm liên tiếp vào ngực hắn, giọng tôi giận dỗi và làm nũng giống hệt một đứa trẻ con.
_Em ghét anh, em hận anh. Tại sao anh đi mà không nói một câu gì với em, cũng không chịu nghe điện thoại của em ? Dù anh có muốn hai chúng ta có thời gian và khoảng cách để hiểu rõ về tình cảm của bản thân, anh cũng phải nói cho em biết anh đang ở đâu chứ ?
Đức Tiến để cho tôi xả hết tức giận và uất ức ra bên ngoài, hắn muốn hai chúng tôi cùng nhau đối diện với mọi chuyện, hắn không muốn chúng tôi tiếp tục trốn tránh nữa.
Một lúc lâu sau, tôi đánh đã đủ, cũng đã nói cho hắn nghe hết mọi suy nghĩ trong lòng tôi, cuối cùng tôi bẽn lẽn cúi đầu, mặt tôi đỏ bừng, hơi thở đứt quãng, tay mân mê vạt áo.
Đức Tiến chăm chú và si mê nhìn tôi, hắn nhẹ giọng thổi hơi nóng vào tai tôi.
_Nhóc con ! Anh vẫn chưa nghe được một câu nói đồng ý của em.
Đúng lúc, tôi chưa kịp mở miệng nói câu: “Em đồng ý !”, điện thoại di động của hắn rung chuông báo hiệu có ai đó đang gọi điện cho hắn. Đức Tiến bực mình khi bị chuông điện thoại làm phiền đúng vào lúc hai chúng tôi đang nói chuyện với nhau. Hơn một tuần qua, hắn vẫn cầu mong có được cơ hội nói chuyện thẳng thắn với tôi, và muốn nghe được câu nói đồng ý làm bạn gái của tôi.
Đức Tiến định để mặc cho tiếng chuông điện thoại reo vang, và mong kẻ đang phá rối kia sẽ không tiếp tục gọi nữa. Nhưng hình như người đang phá rối này, kiên trì hơn hắn tưởng. Tiếng chuông chỉ ngừng lại một chút, rồi lại tiếp tục vang lên.
Không còn chịu đựng được hơn nữa, Đức Tiến đành phải lôi điện thoại từ trong túi quần ra. Hắn hối hận vì đã không tắt
Đức Tiến ôm lấy tôi vào lòng, cằm hắn đặt nhẹ lên đỉnh đầu tôi. Hắn liên tục thở dài, nội tâm hắn đang đấu tranh kịch liệt. Dù hắn đã cố không nghĩ đến đoạn hội thoại lúc nãy, nhưng hắn không làm được.
_Anh sao thế ? Công ty đã gặp phải chuyện gì đúng không anh ? – Tay tôi vỗ nhẹ vào lưng hắn, tôi quan tâm và lo lắng hỏi hắn.
_Không có chuyện gì quan trọng đâu. Chỉ là mấy công việc ngoài lề thôi. – Đức Tiến vẫn lấp liếm không cho tôi biết được sự thật. Hắn không muốn tôi biết vợ hắn đã về, và đang cầu xin hắn quay lại.
_Nếu không có chuyện gì, anh nên đi ngủ sớm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, như thế sẽ không tốt cho sức khỏe đâu. – Tôi vỗ về an ủi hắn. Mặc dù biết mình không thể giúp được hắn, nhưng tôi vẫn muốn làm được một việc gì đó cho hắn.
_Cảm ơn em ! – Đức Tiến chân thành cảm ơn tôi.
Tôi tham lam hít lấy hơi ấm và mùi nước hoa tỏa ra từ cơ thể hắn. Ở trong vòng tay hắn thế này, tôi mới dám có suy nghĩ là hắn đang thuộc về tôi. Tuy không thể dẹp bỏ hết được những lo sợ và nỗi bất an đang càng lúc càng tăng lên ở trong lòng, nhưng tôi đã thấy nhẹ nhõm hơn được một chút.
Ôm tôi một lúc để trấn tĩnh tinh thần và để loại bỏ những tạp niệm ở trong đầu, hắn hôn phớt lên môi tôi, sau đó mới quyến luyến bước trở về phòng mình.
Hai tay ôm lấy má, mặt tôi nóng bừng, mắt tôi long lanh ướt át, trái tim tôi đập thật nhanh trong lồng ngực. Đóng cửa phòng, tôi đi ngủ với một nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện ở trên môi.Đêm nay nhất định tôi sẽ mơ được những giấc mơ đẹp. Cuối cùng hoàng tử trong lòng tôi cũng đã trở về. Sáng nay, Đức Tiến không có đi làm, hắn quyết định dành cả ngày ở nhà. Vì cú điện thoại của Kim Loan vào tối hôm qua, nên tâm trạng u uất và buồn bực của hắn kéo dài mãi không tan.
Lúc ngồi ăn sáng cùng tôi và thằng bé, hắn không còn mỉm cười và nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu và sủng nịnh nữa, mà hắn chỉ chậm rãi uống rượu và chìm đắm vào suy nghĩ của chính mình.
Hắn tuy không có đi đón Kim Loan ở sân bay, nhưng tâm trí hắn không có lúc nào yên, hắn vẫn luôn bị câu nói: “Em sắp về” của cô ấy ám ảnh. Vào lúc này, ngoài kí ức về cô ấy, hắn không còn nghĩ và quan tâm đến chuyện gì khác. Ngay cả cô gái mà hắn vừa mới tỏ tình vào tối hôm qua là tôi đây, cũng bị hắn bỏ sang một bên, hắn cũng không quan tâm tôi có đồng ý làm bạn gái của hắn hay không.
Hơn một tuần nay, thằng bé đã bị không khí căng thẳng trong nhà khiến cho sợ hãi và cảm thấy không an toàn. Dù không hiểu được toàn bộ vấn đề, nhưng nó vẫn nhận ra được, nguyên