sang phòng anh một lát.
_Vâng.
Tôi vừa đi ra cửa, đằng sau tôi nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người. Tôi cười thầm, xem ra bọn họ thật sự rất sợ tính cách ham tiền của tôi.
Đưa trả lại tôi bộ hồ sơ xin việc làm, sếp nói.
_Em cầm lấy đi.
Tôi choáng váng, tay tôi run rẩy, mặt tôi trắng bệch. Chẳng lẽ tôi nghỉ việc có nửa tháng, công ty đã cho xa thải tôi rồi sao ?
_Em…em không hiểu. Em đã làm sai ở đâu, mà anh lại đuổi việc em ?
Nghe tôi nói, sếp bật cười.
_Ai bảo em là anh đuổi việc em ?
_Nếu không đuổi việc em, anh trả lại hồ sơ xin việc của em làm gì ?
_Em chuyển sang vị trí công tác mới.
Tôi tròn xoe mắt nhìn anh. Tôi thực sự là không dám tin.
_Em được chuyển đi đâu ?
_Em cầm bộ hồ sơ này lên lầu chín. Em gặp cô thư kí ngồi ở ngoài hành lang, cô ấy sẽ hướng dẫn cho em.
Tôi hoàn toàn mù mờ không hiểu gì cả. Công ty này làm ăn thật kì lạ. Nếu họ chuyển công tác cho tôi, họ cũng phải thông báo với tôi một tiếng, đằng này họ nói đi là đi.
Chưa kịp về phòng chào đồng nghiệp cũ, tôi đi thang máy lên lầu chín.
Tuy đã làm việc ở đây được ba năm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi lên lầu chín. Nơi đây chẳng khác gì một khách sạn năm sao. Hành lang rộng dãi thoáng mát, phòng ốc cao cấp, đá men sáng bóng, chậu hoa cây cảnh được hấp thu đầy đủ ánh sáng của mặt trời. Nhìn nơi này tôi tưởng mình đang ở trên một hòn đảo xinh đẹp.
Cả một hành lang dài hun hút không thấy bóng dáng một người, may nhờ có ánh nắng chói chang của mặt trời chiếu qua tấm cửa kính nên tôi đỡ sợ, nếu không tôi đã co giò bỏ chạy.
Đi về phía tay trái, tôi nhìn thấy một chiếc bàn được xây theo hình cánh cung, trên bàn có một mỹ nhân đang ngồi, đôi bàn tay ngọc ngà đang gõ lả lướt trên bàn phím, mắt chăm chú nhìn vào màn hình. Nhìn cô ta, tôi tưởng đang nhìn thấy một người mẫu bước ra từ trong mẫu quảng cáo tóc và thời trang.
Cố nặn ra một nụ cười nhã nhặn và lễ độ, tôi bước lại gần.
_Chào chị ! Chị có thể cho em biết em cần phải gặp ai theo địa chỉ được ghi trên tờ giấy này được không ?
Cô ta ngẩng đầu lên nhìn tôi. Tặng cho tôi ánh mắt không mấy thiện cảm, cô ta mới cầm lấy tờ giấy mà tôi đặt ở trên bàn.
Xem qua một lượt, cô ta lại ngẩng đầu lên nhìn tôi. Cô ta đang đánh giá xem tôi gầy hay béo, xấu hay đẹp, tôi bị cô ra nhìn đến phát ngượng.
Không phải chứ ? Tôi đến đây nhận công tác, không đến để thi tuyển làm người mẫu.
_Cô là Phạm Khánh Băng ?
Cuối cùng người đẹp cũng phun châu nhả ngọc.
_Đúng. Em là Phạm Khánh Băng.
Giọng cô ta pha chút giấm chua và ghen tị.
_Tôi tưởng trợ lý mới của Tổng giám đốc phải là một cô gái có sắc nước hương trời, không ngờ cô cũng chỉ thuộc diện khả ái và có một chút nhan sắc.
Tôi không hiểu cô ta nói gì cả.
Trợ lý của Tổng giám đốc ? Cô ta có đùa không ? Tôi làm trợ lý của giám đốc bộ phận kinh doanh còn chưa xong, nói gì đến làm trợ lý riêng của cấp cao như thế ?
Chắc là họ muốn chỉnh tôi hay muốn tìm cách tống tôi ra khỏi đây, nên mới cố tình làm khó tôi.
Nửa tháng trở lại đây, tôi gặp hết chuyện xui xẻo này đến chuyện xui xẻo kia. Chẳng lẽ ông Trời muốn trừng phạt tính cách tham tiền của tôi nên mới bắt tôi gặp nhiều tai họa như thế ?
Tôi đã mất gần hết tiền, giờ còn mất việc làm nữa, tôi phải sống sao đây ?
Chán nản và phẫn nỗ, tôi run run gõ cánh cửa làm bằng thép không rỉ trước mặt.
Chúa ơi !
Tôi khóc thét, có cần dọa nạt tinh thần tôi như thế này không ?
Hu hu hu !
Chỉ cần một căn phòng nhỏ và có cánh cửa làm bằng gỗ là được rồi. Căn phòng này chẳng những quá rộng, mà cánh cửa của nó lại kiên cố giống như một nhà băng.
Tôi không muốn đi vào rồi không trở ra được đâu. Tôi muốn sống, tôi không muốn chết vì sợ hãi.
_Vào đi !
Giọng nói đầy uy quyền và lạnh lẽo vang lên. Người tôi sởn gai ốc, tóc gáy của tôi dựng đứng, nhiệt độ ngoài trời bây giờ là 32 độ C, tôi lại tưởng chỉ có 10 độ.
Không dám để sếp lớn chờ lâu, tôi mở cửa bước vào.
Căn phòng rộng hơn so với dự đoán của tôi. Trong phòng chỉ có hai màu trắng và màu xám nhạt, có một chiếc bàn gỗ dài, một tủ đựng sách và hồ sơ, bốn góc phòng đều để một chậu hoa và một chậu cây cảnh. Căn phòng tràn ngập ánh sáng của mặt trời. Nhìn căn phòng giống như một căn nhà kính thu nhỏ. Từ lúc bước lên lầu chín, tôi đã bị ấn tượng mạnh bởi kiến trúc và cách trang trí ở đây.
_Cô nhìn đã đủ chưa ?
Lúc này tôi mới hoàn hồn nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế xoay sau chiếc bàn gỗ dài ở giữa phòng.
Người tôi hóa đá, mặt tôi trắng bệch, trái tim nhỏ bé của tôi đập “thình thịch” trong lồng ngực.
Không ! Không phải chứ ? Tại sao lại là hắn ? Tại sao ông trời lại bắt tôi phải gặp lại hắn ?
Nghĩ về hắn khiến tôi lại nghĩ đến số tiền mất oan uổng kia.
Hu hu hu ! Tôi chết mất !
Nhìn vẻ mặt và ánh mắt khiếp đảm của tôi, đôi môi quyến rũ của hắn nhếch lên một nụ cười.
_Thế nào gặp lại tôi, cô không vui sao ?
Vui cái con khỉ ! Tôi rủa thầm
Gặp lại hắn là ác mộng của cuộc đời tôi thì có.
Có lẽ hắn gọi tôi lên đây để đuổi việc tôi. Tôi chán nản nghĩ.
Cũng đúng thôi, hắn là một kẻ cao ngạo làm sao có thể chấp nhận được việc m
