hật sự thấy rất cảm động. Đúng là những đồng nghiệp tốt bụng và nhân ái.
Riêng Tuyết Ngân lại có biểu hiện hoàn toàn khác, cô nàng không hét ầm lên, hay làm gì cả, mà mắt cô nàng nhìn trừng trừng vào mặt tôi. Ánh mắt xăm xoi, tìm tòi mọi cử chỉ và chuyển động của tôi khiến tôi vừa thấy khó chịu vừa thấy nhồn nhột. Không phải mặt tôi dính nhọ mà tôi lại không biết đấy chứ ? Nếu thế, chắc là tôi phải cảm ơn Tuyết Ngân.
_Bà đang nói dối. Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Tân Tổng giám đốc là một người làm việc rất có nguyên tắc và lạnh lùng, anh ta đòi hỏi nhân viên của mình rất cao. Bà chỉ là một trợ lý nhỏ bé của giám đốc phòng nhân sự, bà không có tài năng gì đặc biệt, ngoại trừ tính cách chăm chỉ và năng động. Nếu xét theo điều kiện của bà, ở công ty này chắc chắn là có không dưới 2,000 người hơn bà rất nhiều. Tại sao trong số 2,000 người ấy, anh ta không chọn họ, mà lại chọn bà ?
Một câu hỏi rất hay, rất đúng. Giá mà khi hắn quyết định bổ nhiệm tôi làm trợ lý riêng của hắn, hắn cũng tự đặt câu hỏi cho mình như Tuyết Ngân thì hay biết mấy. Chỉ cần hắn nghĩ được như thế, số phận bi thảm của tôi sẽ tránh được một kiếp nạn lớn. Nhưng ván đã đóng thuyền rồi, tôi còn biết nói làm sao.
Người có quyền xa thải tôi là hắn, có quyền bổ nhiệm tôi cũng là hắn. Tôi chỉ là một con rối cho hắn điều khiển.
Nếu tôi nói với mọi người trong phòng rằng tôi không muốn làm công việc này một chút nào, chắc họ sẽ nghĩ tôi bị điên hay làm cao.
Hu hu hu ! Tôi khổ sở quá !
Chẳng có ai có thể vui nổi, và sống yên khi ngày nào cũng nhìn thấy người có thể mang linh hồn của mình xuống địa ngục bất cứ lúc nào.
Tôi là một kẻ rất nhát gan. Chính vì thế, nên mặc dù tôi yêu tiền, tôi cũng không dám làm chuyện gì phạm pháp để nhanh làm giàu.
Nhìn khuôn mặt giống như là sắp đi gặp quỷ của tôi. Tuyết Ngân trợn tròn mắt.
_Bà không sao chứ ? Bà nói bà được thăng chức, được làm việc cùng với một người đàn ông siêu đẹp trai và siêu anh tuấn, sao khuôn mặt của bà lại giống như một người biết ngày mai mình sẽ chết thế kia ?
Tôi nhìn Tuyết Ngân bằng ánh mắt khâm phục. Thật không ngờ, cô nàng thường xuyên nói lung tung này, hôm nay lại nói quá đúng.
Tôi ôm lấy ngang người Tuyết Ngân, vòng tay tôi ôm siết lấy như một người em gái ôm lấy chị của mình.
Tuyết Ngân bị hành động kì lạ của tôi dọa cho nhảy dựng. Cô nàng lùi ra xa, miệng méo xệch.
_Bà không ăn phải cái gì chứ ? Sao đột nhiên hôm nay bà lại muốn ôm tôi ?
Thấy Tuyết Ngân sợ, tôi lại càng muốn trêu già. Lúc này, tôi đang rất tức giận và phẫn nộ; vừa phát hiện ra mình bị bệnh viện Gia Long lừa, giờ tên chết tiệt kia lại muốn đưa tôi lên đoạn đầu đài, bạn bè tôi không có nhiều, ngoại trừ mấy đồng nghiệp làm ở đây thì không còn ai cả. Nếu họ không chia sẻ và an ủi tôi thì còn ai vào đây.
Tôi đứng bật dậy, tay đập mạnh vào bàn đánh “rầm” một tiếng.
Tất cả mọi người trong phòng đều trợn tròn mắt nhìn tôi, mấy anh đeo kính còn suýt chút nữa rớt xuống đất. Họ không hiểu tại sao tôi lại tức giận như thế ?
_Tối hôm nay sau khi tan sở tất cả tập trung tại bar Hoàng Hôn, tôi mời.
Hai giây đầu mọi người đông cứng, họ ngốc lăng nhìn tôi. Làm việc với nhau ba năm, họ chưa từng thấy tôi mời họ ăn uống hay đi chơi ở đâu. Hôm nay sau khi tôi xin nghỉ phép nửa tháng, trở về đây, tôi liên tục khiến họ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
_Sao thế, mọi người khinh tôi không thể mời mọi người được một bữa cơm hay sao ?
_Không …không phải.
Tuyết Ngân nói cà lăm.
Nhìn ánh mắt dại ra của Tuyết Ngân, xem ra tôi đã làm cho thần kinh của họ tê liệt hết cả rồi.
_Bà…bà nói thật chứ ? Bà có bị làm sao không ?
Tôi quát.
_Tôi bình thường, tôi không làm sao. Mọi người có đi không thì hãy nói với tôi một tiếng để tôi còn biết. Hừ ! Tốn calo mời, mất tiền cho mọi người ăn uống mà không ai thèm bảo tôi câu nào hả ?
Mất mấy giây đấu sừng sờ, sau khi xác minh tôi không đùa, họ lập tức reo hò lên.
_Đi !
_Chúng tôi đi !
_Tại sao lại không đi ?
A ha ! Giờ tôi mới biết cảm giác được ăn không là gì ?
Mặc dù tôi rất xót tiền, nhưng tôi xắp không còn được làm việc cùng với họ rồi, coi như bữa cơm tối nay, tôi mời họ để tỏ lòng biết ơn và cảm tạ họ trong thời gian qua đã quan tâm và chiếu cố đến tôi.
Mọi người hăng hái cùng nhau giải quyết hết công việc trong ngày. Sáu giờ tối, tôi cùng với sáu người làm việc cùng phòng lái xe đến quán bar Hoàng Hôn.
Tôi không muốn mời sếp đi cùng, nhưng Tuyết Ngân đã chủ động sang mời sếp nên tôi đành chịu.
Tuyết Ngân là người mê trai đẹp, cứ hễ trông thấy một chàng trai nào có vẻ bề ngoài hơi tuấn tú một chút, cô nàng lại liếc mắt nhìn đến mấy lần. Tuy là người thích thưởng thức cái đẹp, nhưng không phải là một cô gái dễ dãi. Sở thích của Tuyết Ngân, cũng giống như một họa sĩ thích ngắm nhìn vẻ đẹp của con người và cây cỏ để sáng tạo nên những bức tranh khiến cho mọi người phải chiêm ngưỡng và truyền tụng.
Bar Hoàng Hôn nằm ở Quận ba, con đường Nguyễn Thị Minh Khai đã được xây dựng từ cách đây rất lâu, cây cối được trồng hai bên đường có từ sáu đến hơn mười tuổi. Tôi
