vẻ. Tôi không muốn họ khóc và đau lòng vì tôi.
Thỉnh thoảng Tuyết Ngân có gọi điện cho tôi. Cô nàng hỏi tôi có khỏe không, đi chơi có vui không và linh tinh những thứ khác. Nghe nói công ty tôi hiện giờ đã có tân Tổng giám đốc mới về nhậm chức. Vì tôi đi vắng nên không được gặp mặt. Tôi không quan tâm, cũng không chú ý đến. Tôi còn sống được bao lâu nữa, dù tôi có muốn quan tâm, cũng không đủ sức. Tôi chỉ muốn làm tốt công việc hiện tại, và sống được ngày nào hay ngày đó thôi.
Cũng có lúc tôi tính đến chuyện đi phẫu thuật hay điều trị, nhưng nghĩ lại, tôi đã bị ung thư giai đoạn cuối rồi, dù có đi vái tứ phương, tôi cũng phải chết. Tôi không muốn lãng phí tiền bạc và thời gian vào những thứ mà tôi biết là mình không thể.
Về đến nhà, tôi mở cửa phòng cho thoáng mát. Căn nhà không được sử dụng trong vòng nửa tháng nên có mùi hơi ẩm mốc.
Tôi vội đi lấy chổi, rẻ lau nhà. Tôi muốn quét dọn và lau chùi lại mọi thứ. Xong xuôi, tôi sịt nước hoa mùi hoa lài cho thơm phòng.
Nghe tôi đã về Tuyết Ngân hỏi tôi bao giờ đi làm và hỏi tôi có mua quà cho mình không ? Tôi chỉ biết lắc đầu cười khổ, tính cách bộp chộp và lắm lời của cô nàng vẫn không thay đổi được.
Buổi chiều tôi nhận được cuộc gọi của bác sĩ từ bệnh viện Gia Long. Tôi tưởng họ còn có điều gì chưa kịp thông báo cho mình, nên chăm chú lắng nghe.
Tôi nghĩ mình có thể chấp nhận được tin mình bị ung thư giai đoạn cuối, thì trên đời này còn gì đáng sợ hơn nữa.
_Chào cô ! Xin hỏi cô là Phạm Khánh Băng phải không ?
Người đang nói chuyện với tôi là một người đàn ông có giọng trầm.
_Vâng. Đúng rồi.
Người đàn ông ngập ngừng trong giây lát.
_Thế này cô Băng ạ. Tôi biết khi nói ra điều này sẽ khiến cô phẫn nộ và tức tối nhưng tôi vẫn phải nói.
Tôi hồi hộp chờ nghe câu tiếp theo của ông ta.
_Phiếu kết quả xét nghiệm và phim chụp không phải là của cô, mà là của một người khác. Khi đem ra so sánh lại, chúng tôi mới phát hiện tên của cô và tên của người phụ nữ mang tên Phạm Khánh Băng là giống nhau, nhưng ngày sinh và địa chỉ của cô và người phụ đó hoàn toàn khác nhau. Chúng tôi thành thật xin lỗi cô, mong cô thông cảm và bỏ qua chúng tôi. Nếu cô muốn kiện chúng tôi, chúng tôi cũng không dám oán trách cô.
Tôi ngồi chết lặng trên ghế, mắt tôi đỏ hoe, hai giọt lệ lăn dài trên má.
A ha ! Tôi không chết ! Tôi không bị ung thư dạ dày ! Tôi sẽ không chết ! Mừng quá ! Mừng quá !
Đúng, tôi rất muốn kiện sự làm ăn vô trách nhiệm của bệnh viện Gia Long. Họ có biết là chỉ một chút nữa thôi, tôi đã tự sát rồi không hả ?
Ôi ! Tiền của tôi !
Đáng chết ! Vì họ tôi đã mất tôi gần trăm triệu, giờ trong tài khoản của tôi chỉ còn có hơn 20 triệu.
Tôi phải kiện, phải bắt họ đền bù thiệt hại về cả tinh thần và vật chất cho tôi. Họ đáng bị như thế.
Hu hu hu ! Tiền ơi là tiền !
Tôi đấm ngực, tôi khóc vật vã. Tôi khóc không phải vì mình thoát chết, tôi khóc vì mình mất gần hết tiền.
Tôi nghiến răng nghiến lợi, mặt tôi đằng đằng sát khí. Tôi quát to nhất có thể.
_Các người thật quá đáng ! Thật vô trách nhiệm ! Ông có biết là nửa tháng vừa qua tôi sống như thế nào không hả ? Hừ ! Chỉ cần nói một câu xin lỗi là xong hả ? Tôi nhất định sẽ kiện các người, sẽ cho các người biết hậu quả do hành động bất cẩn của các người gây ra.
Ông ta im lặng không đáp lời tôi. Được thể, tôi lại tiếp tục gào lên.
_Ông còn không nói tôi bị bệnh gì nhanh lên, hay là ông muốn tôi phải đón tắc xi đến bệnh của ông để đập phá ?
Tôi hiện giờ đang thể hiện đúng bản chất của một côn đồ.
_Cô chỉ bị viêm loét dạ dày nhẹ. Chỉ cần điều chỉnh lại chế độ ăn uống hợp lý, và uống thuốc đều đặn là cô sẽ không sao.
Khi biết tin mình không bị ung thư, mà chỉ vị viên loét dạ dày nhẹ, tôi rất vui. Nhưng vì việc này, tôi mất gần hết số tiền mà mình khổ cực tích cóp được, lại còn đánh mất đời con gái và nụ hôn đầu. Tôi thật sự muốn đập đầu vào bờ tường để tự sát.
_Cô yên tâm phí điều trị của cô, chúng tôi sẽ không tính tiền. Nếu chiều nay cô rảnh, cô có thể đến đây khám và làm xét nghiệm lại.
Ném điện thoại xuống giường, tôi ôm lấy đầu.
Lúc này tôi tức điên lên, nhìn con số mà mình đã chi ra trong nửa tháng vừa qua trên màn hình. Tôi thấy hô hấp của mình đình trệ.
Ôi còn đâu giấc mơ mua nhà, mua xe của tôi !
Hu hu hu ! Tiền thưởng tháng này tôi cũng mất luôn !
Tôi vùi đầu vào gối, tôi muốn đập phá, muốn thét gào. Có ai hiểu nỗi khổ và nỗi đau mất tiền của tôi không ?
Tôi đã nghỉ nửa tháng rồi, nên không thể nghỉ tiếp. Biết mình không có việc gì, tôi lại quay về cuộc sống thường nhật như trước kia.
Mặc một bộ đồ công sở, tay cầm túi quà, vai đeo chiếc túi sách hình chữ nhật, tôi lững thững bước đi.
Khuôn mặt của tôi giống hệt cảnh sát hình sự đi bắt tội phạm. Nhìn tôi, có lẽ mọi người phải tránh xa, vì sợ tôi trút hết thịnh nộ lên đầu.
Đi vào cổng của công ty, một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng và sang trọng lướt qua tôi. Tôi đang nộ khí bốc hỏa, nên không để ý đến khuôn mặt của người đàn ông ngồi trong xe ô tô. Hiện giờ tôi chỉ có một quyết tâm duy nhất là làm sao lấy lại được số tiền mà tôi đã mất.
Nhâ