tôi chỉ ngồi im lắng nghe họ nói chuyện.
Từ lúc xảy ra chuyện đáng xấu hổ kia, tôi vẫn không có dũng khì nhìn vào mặt hắn hay mở miệng nói chuyện với hắn.
Ít phút sau, hai nhân viên nữ mang đồ ăn cho ba chúng tôi.
Nghe nói quán ăn này nổi tiếng với món bít tết, nên chúng tôi gọi mỗi người một suất. Thằng bé rất thích ăn cá nướng, nên tôi đã gọi một con cá nướng cho nó.
Cẩn thận gỡ hết xương cá cho thằng bé, tôi gắp một phần cá nhỏ vào bát nó.
_Ăn đi nhóc ! – Tôi mỉm cười bảo thằng bé.
Thắng bé vui vẻ gật đầu. Cầm đôi đũa, nó liền gắp ngay một ít thịt cá nướng trong bát, rồi cho vào miệng.
Đức Hải vừa uống rượu vang, vừa nhìn hai chúng tôi. Đôi mắt đen sâu của hắn nhìn tôi không rời, khóe môi của hắn cong lên thành hình cánh hoa. Tôi không tài nào đoán được suy nghĩ trong đầu hắn
Bữa ăn đang diễn ra ấm cúng và bình yên, tự dưng chúng tôi bị một đám đông làm phiền và phá ngang. Những tiếng “Tách ! Tách !” của máy chụp ảnh vang lên, ánh sáng chói lòa do những chiếc máy trên tay của những phóng viên và fan hâm mộ Đức Hải, khiến tôi và thằng bé khó chịu.
Tôi và thằng bé lấy tay che mặt, chúng tôi co ro ngồi trên ghế, đôi mắt ngơ ngác và kinh hoàng nhìn hơn hai chục người đang bao lấy ba chúng tôi vào giữa. Xem ra bữa cơm hôm nay không thể tiếp tục được nữa rồi.
_Xin hỏi, cậu có phải là minh tinh Trương Đông Hải không ? – Một phóng viên nam chìa Micro có gắn biểu tượng MTV, trước mặt Đức Hải.
_Cô gái và thằng bé này có phải là vợ con của cậu không ? – Một phóng viên nữ nhanh miệng nối tiếp câu hỏi của phóng viên nam kia.
_Cậu và cô gái kia có quan hệ đặc biệt gì không ? Có phải hai người đã bí mật kết hôn và có con riêng là thằng bé này đúng không ? – Một phóng viên nam khác nhanh chóng đặt ngay cho hắn một câu hỏi thật dài.
_Anh lên tiếng giải thích hay nói gì đi chứ ? – Một phóng viên nữ trẻ tuổi xinh đẹp ngọt ngào giục hắn. Hình như, cô ta không thích tôi và thằng bé có quan hệ gì với hắn cả.
Thái độ bình thản và ung dung của Đức Hải vừa khiến tôi khâm phục, vừa tức giận sôi máu. Hắn có biết là vì hắn, mà tôi và thằng bé bị vạ lây không ?
Đột nhiên đám phóng viên và fan hâm mộ chuyển mục tiêu sang tôi và thằng bé, khi thấy Đức Hải vẫn ung dung uống nốt ly rượu và không nói gì.
Chiếc Micro có gắn logo KTS chìa trước mặt tôi và thằng bé.
_Cô có phải là người yêu của minh tinh Trương Đông Hải không ? – Phóng viên nam của đài truyền hình KTS nôn nóng hỏi tôi.
_Cô là vợ chưa cưới của cậu ta đúng không ? Thằng bé này là con chung của hai người đúng không ? – Một phóng viên nam vừa chỉnh gọng kính vừa hỏi tôi với giọng hết sức chờ mong.
Cứ thế, họ tranh nhau đặt câu hỏi cho tôi và Đức Hải, ngay cả thằng bé, họ cũng không tha.
Hết chịu nổi, tôi liền đứng bật dậy. Nắm chặt lấy tay thằng bé, tôi kiên quyết đưa nó ra khỏi nơi chốn thị phi và rắc rối này. Tôi và thằng bé không hợp với cuộc sống quá ồn ào và náo nhiệt. Danh tiếng cũng giống như bong bóng xà phòng, tuy có lung linh rực rỡ, nhưng cũng nhanh chóng vỡ tan.
Đặt ly rượu xuống bàn, Đức Hải đứng lên theo tôi.
Nắm lấy tay tôi, Đức Hải lôi tôi đi, hắn không giải thích một câu nào cả. Hắn cũng không nói rõ ràng cho họ biết mối quan hệ thật sự giữa ba chúng tôi là gì.
Bọn phóng viên và fan hâm mộ bám theo chúng tôi không rời, bọn họ liên tục đặt câu hỏi và chụp ảnh.
Chân Đức Hải bị bong gân nên không thể đi nhanh. Nếu có thể tôi đã muốn nắm chặt lấy tay hắn và thằng bé, rồi chạy biến ra khỏi đây rồi.
Điều mà ba chúng tôi không thể ngờ được là chúng tôi đang bị mấy đài truyền hình kia quay trực tiếp, sau đó phủ sóng cho cả đất nước Đài Loan xem.
Đức Hải mặc dù không nói gì cả, nhưng bọn họ cũng không có buông tha, họ vẫn dễ dàng nhận diện ra hắn dù hắn có cố tình cải trang để cho mình khác đi.
Chúng tôi không thể thoát khỏi vòng vây của mọi người xung quanh, họ kéo đến càng lúc càng đông.
Mặt tôi xám ngoét, chân tay tôi hư xuyễn, còn trái tim tôi gần như ngừng đập, lồng ngực tôi co thắt, tôi không thở được. Tôi có cảm giác mình đang bị truy sát, mình sắp bị đẩy xuống vực.
Thằng bé thường ngày hung dữ và táo tợn là thế, nhưng gặp phải cảnh bị một đội quân truy đuổi và bám theo khắp nơi thế này, nó cũng kinh hoàng và hốt hoảng chẳng kém gì tôi.
Sợ thằng bé bị bọn họ giẵm bẹp, tôi nắm chặt lấy tay nó và ôm chặt lấy nó khi ba chúng tôi bị dồn vào một góc. Hình như bọn họ sẽ không chịu bỏ cuộc, nếu chúng tôi không lên tiếng trả lời họ.
Đến lúc tôi và thằng nhóc tưởng mình sắp bị đám đông đè bẹp và nghiền nát, nhân viên bảo vệ và người quản lý của Đức Hải, đã đứng ra giải vây cho chúng tôi.
Phóng viên và fan hâm mộ bị bảo vệ dồn đứng về một bên, họ không cho mấy phóng viên và bọn fan hâm mộ cuồng nhiệt kia tiếp cận chúng tôi.
Giờ thì tôi mới hiểu cảm giác sống gần một ngôi sao là gì. Qua chuyện xảy ra ngày hôm nay, tôi tự hứa với lòng là sẽ không bao giờ đưa thằng bé đi chơi cùng với Đức Hải nữa.
Người quản lý tên Trương Hạo Nhiên đứng ra trả lời các câu hỏi của phóng viên và fan hâm mộ.
Anh ta là một chuyên viên đàm phán nên anh ta ăn nói