có bị điếc, cô ắt hẳn phải biết tôi muốn cô làm gì ? – Hắn lạnh lùng hỏi tôi.
_Anh muốn tôi làm gì ? – Tôi chán nản nhìn hắn.
_Tôi tưởng là cô biết ? – Hắn mai mỉa vặn lại tôi. Hình như hắn rất thích mang tôi ra làm trò đùa.
_Có gì muốn nói thì anh nói thẳng ra đi, tôi không muốn cãi nhau với anh. – Tôi đã mất hết kiên nhẫn, chỉ cần tên kia còn nhiều lời nữa, tôi sẽ bỏ đi thẳng.
_Tôi muốn đưa cô và thằng bé đi chơi.
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tôi, đã khiến tôi sững người mất mây giây. Tôi tưởng hắn sẽ bắt tôi phải làm gì cho hắn, thật không ngờ hôm nay hắn lại tốt bụng không muốn tôi trở thành một người ở của hắn nữa.
_Thật không hả chú ? Có đúng là chú sẽ đưa cháu đi chơi không ? – Thằng bé reo lên phấn khích, nó hồi hộp nhìn hắn.
_Thật ! Hôm nay chú sẽ đưa cháu và chị Khánh Băng đi chơi. – Đức Hải mỉm cười đáp lại lời của thằng bé
_Hoan hô ! Hay quá ! – Thằng bé hét ầm lên, nó chạy lung tung khắp nhà.
Tôi đứng im một chỗ, mắt mờ mịt nhìn hình ảnh vui sướng của thằng bé. Tôi mặc dù không muốn đi cùng với Đức Hải một chút nào, nhưng tôi đành phải nuốt tất cả những lời chống đối vào trong. Tôi không muốn đánh mất đi niềm vui của thằng bé. Hiếm khi thằng bé mới vui vẻ thế này, tôi không thể phá hỏng giấc mơ được cùng người thân trong gia đình, đi chơi của nó. Để xác định là mình không có nói đùa thằng nhóc, Đức Hải giục chúng tôi lên xe.
Tôi đi theo thằng bé và Đức Hải giống như một cái máy, thật lòng tôi muốn ở nhà và làm việc riêng hơn là phải đi chơi với hắn. Tuy đi với hắn, sẽ có rất nhiều niềm vui nhưng cũng có nhiều chuyện bất ngờ xảy ra.
Tôi vì là lần đầu tiên đến Cao Hùng, nên không biết đâu là đâu. Thằng bé tuy được sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng nó còn nhỏ, nên nó cũng mù đường giống như tôi.
Đức Hải ăn mặc rất bụi bặm. Hắn mặc một chiếc quần jean bạc màu rách gối, một chiếc áo sơ mi sọc kẻ màu trắng ở bên trong và một chiếc áo jacket không cài cúc ở bên ngoài, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống tận mắt. Nhìn hắn, không ai có thể nhận ra hắn là ca sĩ, diễn viên nổi tiếng Trường Đông Hải.
Lúc này, tự dưng tôi lại thấy thương hại cho Đức Hải. Tuy danh tiếng có thể mang lại cho hắn tiền tài và địa vị, nhưng cũng mang lại cho hắn không ít phiền toái.
Trong khi Đức Hải phải cải trang, phải cố lẩn tránh các tay Paparazzi và fan hâm mộ cuồng nhiệt khi đi ra ngoài, thì tôi lại thoải mái tung tăng đi dạo bộ ở bất cứ đâu mà không sợ gặp phải phiền phức, và làm bất cứ điều gì mà tôi thích, mà không sợ bị đưa lên mặt báo, hay bị chửu ở trên mạng. Tôi yêu thích thế giới riêng tư của mình.
Vượt qua mấy con đường đông đúc, và qua mấy cái đèn đỏ, Đức Hải lái xe vào một Trung tâm Thương mại nổi tiếng và sang trọng của thành phố Cao Hùng.
Tôi và thằng bé nắm tay nhau, cả hai chúng tôi ngó nghiêng xung quanh, mắt háo hức nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia, giống như hai người sống ở thôn quê, do lần đầu tiên được lên thành phố chơi nên thấy thứ gì cũng mới lạ.
_Còn không mau vào đi ? – Đức Hải giục tôi và thằng bé.
_Anh đưa chúng tôi đến đây làm gì, anh cần mua sắm gì sao ? – Tôi vì không nén nổi tò mò nên hỏi Đức Hải.
_Vào đi ! Đừng hỏi nhiều. – Đức Hải không kiên nhẫn trả lời tôi. Hắn luôn cho mình cái quyền hò sai và ra lệnh cho người khác.
Tôi căm tức phồng mồm, sau đó lầm bầm nguyền rủa hắn ở trong miệng.
Dù không muốn nghe lời Đức Hải một chút nào, nhưng đã theo hắn đến tận đây, chẳng lẽ tôi lại bỏ về. Làm thế, tôi sẽ biến thành trẻ con trong mắt của thằng bé, và khi về nhà thế nào thằng bé cũng tìm tôi để tính xổ.
Trung tâm thương mại gồm ba tầng, trước sân có một hồ nước, thỉnh thoảng từng vòi rồng được đặt ngầm trong nền đất lại phun lên. Tôi và thằng bé thích thú nắm tay nhau, chạy qua chạy lại như hai đứa trẻ con đang nô đùa trên sóng biển. Đức Hải phải cố nén giận để chờ đợi chúng tôi.
Bảo vệ của Trung tâm Thương mại mở cửa kính cho chúng tôi đi vào trong.
Nền nhà được lát bằng gạch men sáng bóng có màu cam vàng nhạt đồng màu với nước sơn tường và trần nhà. Ánh đèn điện neon tràn ngập khắp nơi. Ở giữa trầng trệt có thang máy bộ dùng cho việc đi lên đi xuống giữa các tầng.
Đức Hải đã từng đến đây rất nhiều lần, nên hắn nhanh chóng dẫn chúng tôi lên lầu hai.
Trong Trung tâm Trương mại hiện giờ có rất nhiều người, tôi nghe được đủ thứ tiếng, đủ hạng người đến từ nhiều nơi khác nhau trên thế giới.
Vì Đức Hải không giải thích lý do vì sao hắn lại đưa tôi và thằng bé đến đây, nên tôi không biết là hắn muốn làm gì.
Đến gần một cửa hàng bán điện thoại di động trên lầu hai, Đức Hải dừng lại.
Tôi tưởng hắn muốn mua điện thoại mới, nên im lặng đứng chờ ở bên cạnh.
_Cô chọn đi ! – Đức Hải bảo tôi.
_Chọn gì ? – Tôi mở to mắt nhìn hắn, tôi ngơ ngác không hiểu gì cả.
_Cô có muốn mua một chiếc điện thoại mới không ? – Hắn không kiên nhẫn hỏi tôi, thanh âm của hắn nhạt nhẽo giống như nước lã.
Tôi giờ rất muốn xông lên đánh cho hắn một trận. Kể cả, hắn có lòng tốt muốn mua đền cho tôi chiếc điện thoại, mà trưa hôm qua hắn đã vô tình đánh hỏng của tôi đi chăng nữa, hắn cũng không đ
