đang là một minh tinh nổi tiếng, mỗi hành động nhấc tay nhấc chân của cậu đều bị người khác nhòm ngó, nói gì đến việc hiện giờ cậu đang nói dối họ là cậu có bạn gái.
_Anh nên nhớ, mọi chuyện đều là do anh tự biên tự diễn, tôi không hề nói gì cả. – Đức Hải nhạt nhẽo trả lời. Hình như đối với hắn, chuyện này không hề liên quan đến hắn.
_Rầm ! – Trương Hạo Nhiên phẫn nộ đập bàn. _Cậu muốn tôi tức chết thì cậu mới hài lòng chứ gì ?
Ngồi ở bên cạnh Đức Hải, mặt tôi tái xanh. Dù đã từng bị người khác mắng chửu dữ dội hơn thế này nhiều, nhưng tôi không thấy khiếp đảm và sợ hãi giống như lúc này. Tuy tôi không làm sai, cũng không cố ý câu dẫn Đức Hải, nhưng mọi chuyện xảy ra có một phần lỗi là do tôi. Nếu tôi không quá trẻ con và không quá nghịch ngợm, tôi đã không vô tình hôn hắn. Nếu tôi làm được thế, tôi và hắn đã không rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.
_Cô thay cậu ta nói đi ! – Trương Hạo Nhiên chuyển mục tiêu chú ý sang tôi, khi biết là không thể cạy được miệng của Đức Hải.
_Tôi..tôi…! – Tôi lắp bắp nói không thành lời.
Tôi biết phải trả lời Trương Hạo Nhiên thế nào đây ? Tôi và Đức Hải đâu có quan hệ thân thiết gì, chúng tôi ngay cả bạn bè cũng không phải.
Đôi mắt sắc bén của Đức Hải nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của tôi, khóe môi của hắn nhếch lên thành một lưỡi dao mỏng.
Khi bắt gặp ánh mắt lạnh băng của hắn, tôi rùng mình ớn lạnh. Tôi đâu có nói gì sai, mà hắn lại dùng ánh mắt có thể giết người để đe dọa tinh thần tôi thế kia ?
_Cô và Đức Hải có đúng là người yêu không ? – Trương Hạo Nhiên tiếp tục truy vấn.
Không dám tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ với Đức Hải nữa, tôi cụp mắt xuống, môi mấp máy đáp.
_Đức Hải không phải là người yêu của tôi.
_Vậy mối quan hệ của hai người chỉ là nhất thời ? – Trương Hạo Nhiên cau mày nhìn tôi.
_Giữa hai chúng tôi không có quan hệ gì cả. – Tôi bực bội đáp.
Nói theo cách của Trương Hạo Nhiên chẳng khác gì nói tôi là tình nhân tạm thời của Đức Hải. Tôi tuy là một kẻ tham tiền, nhưng tuyệt đối không bán rẻ nhân phẩm của mình.
_Nếu hai người không có quan hệ gì, tại sao lại công khai nắm tay, và hôn nhau ở nơi chốn đông người ? – Trương Hạo Nhiên quyết hỏi cho đến cùng. Anh ta sẽ không bỏ cuộc cho đến khi nào tôi phải nói rõ ràng mọi chuyện cho anh ta biết.
_Anh…anh…! – Tôi nghẹn họng, mắt trân trối nhìn anh ta. Dù anh ta có là quản lý của Đức Hải đi chăng nữa, anh ta cũng không có quyền hỏi cung tôi giống như một cảnh sát đang hỏi cung một tội phạm.
_Đủ rồi ! – Đức Hải lạnh lùng lên tiếng. – Mọi việc nên kết thúc ở đây đi !
_Kết thúc ! – Trương Hạo Nhiên cao giọng. _ Cậu có biết mình đang nói gì không hả ? Cậu tưởng đây là một vở kịch hay sao ? Cậu nên nhớ bây giờ cậu là một minh tinh, là người khiến cho mọi người đều phải dõi mắt theo nhất cử nhất động của cậu. Dù cậu không muốn thừa nhận, cậu cũng không thể chối cãi được sự thật. – Quá tức giận nên Trương Hạo Nhiên đã tuôn ra một tràng dài.
Ngồi nghe hai người đấu lý với nhau, tôi thấy đau hết cả đầu. Lấy tay nhay thái dương, tôi gượng gạo bảo Trương Hạo Nhiên.
_Xin lỗi vì đã bắt anh phải đứng ra giải quyết chuyện hiểu lầm này. Tôi và Đức Hải không có quan hệ gì đặc biệt cả, tôi chỉ là người đến trông trẻ cho Đức Tiến thôi. Đức Hải vì muốn đưa thằng bé đi chơi ở bên ngoài, nên dẫn tôi đi cùng. Còn chuyện nụ hôn mà họ chụp được. – Đưa tay lên miệng e hèm một tiếng, mặt tôi hơi ửng đỏ, tôi lúng túng nói tiếp. _Đó chỉ là một tai nại vô tình thôi. Anh cũng biết sống ở trong thành phố này đông dân cư như thế này, mỗi ngày đều xảy ra biết bao nhiêu chuyện, nên làm sao tránh được những việc diễn ra ngoài ý muốn. – Để cho lời nói của mình có sức thuyết phục, tôi giảng giải.
Hai người đàn ông đều nhìn tôi chăm chú, mắt họ mở to, còn mặt họ vì kinh ngạc nên cứng đờ giống như một bức tượng làm bằng thạch cao.
_Có…có chuyện gì sao ? – Tôi ngượng ngịu gãi đầu, mắt khó hiểu nhìn bọn họ.
Nhờ những câu nói ngô nghê trẻ con không hiểu chuyện của tôi, không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng xung quanh đã giảm đi được một phân nửa.
Đức Hải môi co giật, hắn nheo mắt nhìn tôi. Tuy khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng giống như lúc trước, nhưng nhất định hắn đang cười thầm tôi.
Trương Hạo Nhiên uống ngay một ly nước ở trên bàn để hạ hỏa.
_Em nói rằng đó chỉ là tai nạn xảy ra ngoài ý muốn ? – Anh ta hỏi tôi bằng giọng không mấy tin tưởng.
_Đúng ! – Tôi gật đầu đáp.
Lấy tay nhay thái dương, mặt anh ta đăm chiêu, còn môi anh ta mím chặt, đầu không ngừng tính toán.
_Bây giờ có nói gì thì sự việc cũng đã xảy ra rồi. Dù chúng ta cố tình phủ nhận đến cùng, phóng viên và báo chí cũng không tin là chúng ta đang nói thật, họ chỉ tin những gì họ nhìn thấy. Trong tay họ đã có được hình ảnh và đoạn quay video cảnh hai người hôn nhau và ôm nhau, nên hai người phải diễn cho đạt vai trò giả làm người yêu của mình. – Đặt ly cà phê xuống bàn, Trương Hạo Nhiên giờ trở nên bình tĩnh và quyết đoán. _ Đã trót tuyên bố cô là người yêu của Đức Hải nên chúng ta không thể không tổ chức họp báo. Tôi muốn cô phối hợp với Đức Hải cho thật