Old school Easter eggs.
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328690

Bình chọn: 7.5.00/10/869 lượt.

ược phép dùng giọng nói của một người bề trên để ra lệnh cho tôi. Nhìn vẻ mặt của hắn đâu có giống người muốn mua đồ cho người khác, mà giống như thể tôi đang thiếu nợ của hắn thì đúng hơn.

_Không cần ! – Để trả đũa hắn tội dám khinh mạn mình, tôi sẵng giọng đáp.

_Chọn đi ! – Đức Hải lại ra lệnh cho tôi. Hắn không quan tâm là tôi có muốn hay không.

_Tôi đã nói là không cần, anh bị điếc hay sao thế hả ? – Tôi cao giọng nạt nộ lại hắn.

Cô nhân viên bán hàng thấy chúng tôi căng thẳng với nhau, chị ta cười ngọt ngào khuyên bảo chúng tôi.

_Quý khách lựa chọn điện thoại đi ! Ở đây chuyên nhập những mặt hàng mới nhất, đảm bảo quý khách sẽ có được một chiếc điện thoại ưng ý.

Trước giọng nói êm tai và nụ cười thân thiện trên môi của cô nhân viên, hai chúng tôi đành phải ngừng chiến.

_Anh muốn mua gì thì đi mua đi. Tôi không muốn thay điện thoại mới, điện thoại cũ kia tôi sẽ đem đi sửa. – Tôi xuống giọng nói chuyện với hắn.

Đức Hải lờ tôi đi, hắn quan sát và ngắm nhìn hàng loạt, những chiếc điện thoại đầy đủ màu sắc và chủng loại, đang được trưng bày trong tủ kính.

_Em lấy cho anh cái kia ! – Sau hơn một phút cân nhắc và đánh giá, hắn lên tiếng bảo cô nhân viên.

Cô nhân viên vội vàng làm theo lời hắn nói. Tuy không thể nhìn rõ được toàn bộ khuôn mặt đẹp trai và tuấn tú của hắn, nhưng đôi môi màu đỏ gợi cảm, nước da trắng mịn giống như con gái, vóc dáng cao lớn, và giọng nói trầm và sâu của hắn, cũng đã đủ để cô nhân viên phải tim đập chân run và đỏ bừng mặt.

Đứng một bên nhìn chị luống cuống phục vụ hắn, tôi lắc đầu cảm thán. Lực hút của hắn quá mạnh nên không có một cô gái nào có cưỡng lại được. Nếu chẳng may mọi người ở đây phát hiện ra hắn thật sự là ai, tôi và thằng bé có nguy cơ bị bọn họ giẵm bẹp. Càng nghĩ tôi càng sợ, mồ hôi rịn ra đầy trán.

Thay đổi hơn 10 chiếc điện thoại, cuối cùng Đức Hải cũng quyết định mua một chiếc điện thoại màu hồng nhạt, có giá trên trời.

Khi nhìn lướt qua bảng giá ở trên cuốn sổ, tôi choáng váng muốn tắt thở, tôi nhăn mặt nhíu mày. Tên kia có cần hoang phí như thế không ?

Đức Hải ấn túi bóng xốp màu trắng có in hình logo điện thoại vào tay tôi.

_Cô cầm lấy đi !

Tôi run run không dám cầm. Tuy chiếc điện thoại nặng chưa tới nửa kí, nhưng tôi lại tưởng mình đang cầm phải một quả tạ. Số tiền mà tên kia dùng để mua chiếc điện thoại này bằng số lương tôi làm trong gần một năm.

_Anh..anh cầm lấy đi. Tôi không dám nhận đâu ! – Tôi run giọng, miệng tôi méo xệch. Nói đùa, nếu tôi nhận chiếc điện thoại của hắn, chẳng khác gì tôi nhận ân tình của hắn. Tuy biết rằng, đối với người nhiều tiền lắm của như hắn, số tiền này không đáng là gì cả, nhưng tôi vẫn không thể nhận được.

Đức Hải tức giận nhìn tôi, khuôn mặt hắn trầm xuống.

_Cô muốn gây sự cãi nhau với tôi ? – Hắn lạnh lùng hỏi.

_Không…không phải, mà là chiếc điện thoại này đắt quá, nên tôi không thể nhận. – Tôi ấp úng giải thích cho hắn hiểu.

_Tôi bảo cô nhận thì cô nhận đi, đừng nhiều lời nữa. – Đức Hải chắc nịch tuyên bố, hắn không cho tôi cơ hội được từ chối.

Thằng bé nắm chặt lấy tay tôi, nó nhàm chán nhìn hai chúng tôi.

_Chị nhận đi ! Chúng ta còn phải đi chơi ở chỗ khác nữa.

_Chị biết, nhưng mà…. ! – Tôi khổ sở nói không nên lời.

_Đi thôi ! – Đức Hải quay người bước đi.

Tôi và thằng bé đi ở phía sau, trên tay tôi đang cầm chiếc túi bóng xốp màu trắng đựng chiếc điện thoại màu hồng nhạt mà hắn vừa mới mua cho tôi.

Được người khác mua quà cho, lẽ ra tôi phải thấy vui vẻ và sung sướng mới đúng, nhưng đằng này, tôi lại có tư vị đắng chát và buồn bã. Tuy rằng tôi có cảm động vì hắn đã mua điện thoại cho tôi, nhưng món quà này quá đắt tiền, tôi chỉ muốn nhận lại những gì mà tôi đã mất, tôi không muốn nhận nhiều hơn. Nhất định tôi phải tìm cách để trả lại cho hắn. Đức Hải dẫn tôi và thằng bé đến khu vui chơi giải trí.

Thằng bé sung sướng chạy nhanh vào trong, mắt nó háo hức và nôn nóng nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia.

Tôi lững thững đi theo ở phía sau, tôi không có được tâm trạng phấn kích như thằng bé. Trước kia, tôi suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào công việc và mong ước kiếm thật nhiều tiền, nên không có thời gian để chăm lo cho bản thân mình. Từ lúc quen biết và gặp gỡ anh em nhà họ Trương, tôi đã được họ đưa đi nhiều nơi, và có thể thấu hiểu thế giới bên ngoài hơn.

Đến một dãy hàng dùng để đặt máy chơi đua xe, thằng bé giật giật tay áo của tôi, tay nó chỉ vào mấy cái ghế trống, miệng nó không ngừng giục tôi và Đức Hải.

_Chúng ta mau lại kia chơi đi !

Tôi ngán ngẩm quan sát những tay đua siêu hạng đang hò hét và nhìn vào màn hình, tay họ cầm lấy vô lăng tay lái, họ hết nghiêng sang trái rồi lại nghiêng sang phái.

Nhìn họ, tôi có cảm giác giống như họ đang thực sự đua xe ở ngoài đường.

Tôi không thể nào hiểu được, tại sao Đức Hải lại có nhã hứng đưa chúng tôi đến đây ? Tôi tưởng hắn thích đưa chúng tôi đến nơi nào đó yên tĩnh, ít người và có phong cảnh hữu tình.

Đức Hải và thằng bé tiến đến gần hai chiếc ghế trống. Kéo ghế cho thằng bé, Đức Hải nhấc thằng bé lên, sau đó đặt thằng bé ngồi xuống.

Tôi chăm chú để