Ring ring
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325381

Bình chọn: 10.00/10/538 lượt.

t vào tường, tôi đứng không còn vững nữa.

Hắn không những không ngừng lại mà ngày càng tiến lại gần tôi. Để bảo về mình, tôi thật sự dơ đèn bàn lên để đánh hắn.

Tôi nghiêng đầu ra hướng khác, mắt tôi nhắm lại, tay tôi run run đánh hắn. Tôi không có dũng khí nhìn người khác bị đánh trọng thương trước mắt mình.

Không nghe thấy âm thanh gì, tôi hé mắt quay lại nhìn hắn.

Mặt tôi phút chốc đỏ bừng, mắt hắn dí sát vào mặt tôi, còn chiếc đèn bàn đang bị hắn giữ chặt.

Tôi chẳng những không làm gì được hắn, mà còn tạo cho hắn cơ hội phản kích lại mình.

Tôi chết rồi ! Lòng tôi không ngừng cầu nguyện, không ngừng kêu thánh phật phù hộ độ trì cho mình. Tôi biết mình không phải là một kẻ sống có thần có phật nhưng chỉ cần cứu thoát tôi ra khỏi đây, tôi nguyện sẽ đi lễ phật và đi nghe giảng đạo hàng tháng.

Chiếc đèn bàn bị đặt trả lại về chỗ cũ. Hai tay hắn chống qua tai tôi, mặt hắn và mặt tôi đối diện nhau. Tôi thấy ghẹt thở và áp lực. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thăm thẳm như bóng đêm của hắn. Sức hút của hắn mạnh đến nỗi, trái tim tôi đập như trống trận ở trong lồng ngực.

Hắn không nói gì, hắn cúi xuống hôn tôi. Tôi muốn phản kháng, muốn giãy giụa và đánh hắn, nhưng cơ thể tôi đã bị tê liệt.

Đến lúc hắn bế tôi lên giường, hắn hôn tôi, ôm tôi, cởi váy của tôi, tôi lại ngỡ tưởng rằng mình đang ở trong một giấc mơ. Có thể hắn không phải là chàng hoàng tử mà tôi đã mơ tưởng, cũng không phải là người đàn ông mà tôi thầm thương trộm nhớ, nhưng những gì hắn mang lại cho tôi trong đêm nay, tôi sẽ nhớ mãi không quên.

Cảm giác từ một người phụ nữ ngây thơ, không biết gì bỗng chốc trở thành đàn bà thật đặc biệt. Tôi không biết rằng cuộc sống ngoài tiền, lại có nhiều sắc thái và có nhiều cảm xúc tuyệt diệu như thế.

Mười giờ sáng hôm sau, tôi mở đôi mắt nặng trĩu nhìn cảnh vật xung quanh. Đầu tôi đau như dần, còn cơ thể như vừa mới trải qua một trận chiến.

Trên giường tôi cảm thấy có một cánh tay nằng nặng đang đặt trên bụng mình, mùi thơm của nước hoa phả vào mùi tôi.

Tôi bỗng chốc thanh tỉnh khi mở to mắt nhìn người đàn ông đang say ngủ ở bên cạnh mình.

Cả cơ thể tôi căng cứng, mặt tôi đỏ bừng. Tôi tưởng tất cả chỉ là một giấc mơ ngọt ngào, không ngờ tất cả đều là sự thật. Tối hôm qua tôi đã đi bar, đã trả tiền để được hôn và được trở thành đàn bàn.

Nhìn khuôn mặt say ngủ của hắn, tim tôi đập mạnh. Hắn thật đẹp, thật quyến rũ. Tôi là người chỉ yêu tiền, nên không để ý nhiều đến xung quanh, cũng không quan tâm người ta xấu hay đẹp, nhưng kể từ lúc gặp hắn, tôi đã có suy nghĩ khác đi.

Không dám tưởng tượng đến cảnh khi hắn tỉnh dậy, tôi và hắn sẽ nói gì với nhau, và phải cư xử như thế nào cho đúng, tôi gắng gượng ngồi dậy.

Nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra khỏi eo. Tôi bước xuống giường. Nhanh chóng mặc váy vào người, thu dọn hết tất cả tàn tích của mình, tôi rời khỏi phòng giống như một con mèo đang rình chuột.

Tôi sợ hắn, thật sự rất sợ. Hắn vừa có sức hút chết người, vừa có tính cách lạnh lùng và đáng sợ như ma quỷ. Chỉ cần nghĩ đến việc khi hắn tỉnh lại hắn sẽ dùng những cách tàn khốc để trừng phạt mình, là tôi đã không còn đủ can đảm để nhìn lại hắn đến lần thứ hai.

Khi tôi xuống lầu khách sạn để đi ra ngoài, cô nhân viên hôm qua mỉm cười chào tôi. Tôi đỏ mặt mỉm cười chào lại cô gái, tôi đi như chạy. Tôi đang xấu hổ, đang bối rối, tôi không thích ánh mắt tò mò của người khác. Tối hôm qua là lần đầu tiên của tôi, dù da mặt tôi có dày, tôi cũng không thể coi như không có gì.

Bắt một chiếc xe tắc xi, tôi bảo anh ta lái xe đưa tôi về nhà.

Vậy là ước nguyện thứ nhất, tôi đã hoàn thành được. Tôi chỉ còn lại mấy việc chưa thực hiện được. Ngồi trên xe, tôi thì thầm lời cảm ơn hắn, tôi hy vọng hắn không tức giận và nổi khùng lên khi thấy tôi biến mất.

Về đến nhà, đầu tiên tôi lao vào phòng tắm rửa, tôi muốn gột sạch hết những gì mà sự phóng túng của đêm qua đã để lại trên thân thể. Mặc dù tôi không thấy ghét, nhưng vẫn thấy khó chịu.

Bữa trưa, tôi không nấu gì nhiều. Ăn qua loa một chút cho ấm bụng, tôi nghĩ đến việc thu dọn hành lý.

Chỉ về trại trẻ mồ côi chơi có một tuần nên tôi không mang theo nhiều hành lý, tôi mang theo mấy bộ quần áo mặc hàng ngày, dầu gội đầu và mấy thứ linh tinh. Ba giờ chiều tôi bắt đầu xuất phát.

Kéo lê hành lý trên đường trải xi măng, con đường bỏng rát vì ánh nắng mặt trời, mồ hôi trên trán tôi nhễ nhại.

Không thể chịu đựng sự đày đọa thân xác này hơn được nữa, tôi tìm một gốc cây to rồi ngồi xuống, tôi muốn bắt một chiếc tắc xi.

Con đường vắng bóng người qua lại. Có lẽ không ai muốn đi ra đường dưới cái nóng hơn 30 độ C này. Trên vỉa hè, cách mấy trăm mét lại có một cái cây năm đến sáu tuổi nên bóng râm cũng che được một phần nào đó của con đường. Thỉnh thoảng lại có một làn gió mát thổi qua. Tôi thấy tâm hồn mình thư thái.

Đứng một mình ở đây, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Tôi giống như một lữ khách cô đơn, giống như một người sắp đi về miền cực lạc nhưng lại không có ai đưa tiễn.

Tôi sống luôn vội vã, luôn gấp gáp, luôn tính toán làm sao có thể kiếm được thật nhiều t