iểu vì sao hắn lại đột nhiên thay đổi, nhưng tôi vẫn lo lắng và quan tâm đến hắn. Cái ơn cứu mạng sâu tựa bể kia, tôi làm sao có thể làm ngơ coi như không có chuyện gì.
Đi mất hơn hai tiếng đồng hồ, chúng tôi mới về đến nhà.
Đức Tiến dặn dò tôi và thằng bé ở nhà, thay quần áo, nghỉ ngơi và cơm, còn hắn đưa Đức Hải đến bệnh viện.
Mặc dù Đức Hải không muốn làm theo lời của Đức Tiến, nhưng cuối cùng vẫn phải đi.
Hai chị giúp việc và chú quản gia, rất vui mừng khi thấy chúng tôi an toàn trở về nhà. Hai chị giúp việc nhanh chóng giúp tôi và thằng bé tắm rửa, thay quần áo và dọn cơm cho chúng tôi ăn.
Ngồi trên bàn ăn trong nhà bếp. Chị giúp việc có nước da ngăm đen tên Phương mỉm cười bảo tôi.
_Em có biết, ông chủ đã lo cho hai người nhiều như thế nào không ? Buổi trưa từ công ty trở về nhà, khi nghe bọn chị nói lại là em cùng với thằng bé và cậu Đức Hải đã ra ngoài đi câu cá dã ngoại, ông chủ vừa mừng vừa lo, đến khi đi làm về vào buổi tối cũng chưa thấy ba người về, ông chủ đã cố gắng gọi điện thoại cho ba người nhưng mà không thấy ai bắt máy, cuối cùng khi nghe dự báo thời tiết báo rằng khu vực mà ba người đang đi dã ngoại sẽ có mưa to và bão lớn, ông chủ đã lao ra khỏi nhà và lập tức lái xe đi tìm ba người. Cả đêm, chúng tôi đều cầu nguyện cho mọi người bình an vô sự và nhanh chóng trở về. Giờ thì chúng tôi có thể an tâm được rồi.
Tôi cảm động nắm lấy tay chị, hốc mắt tôi đỏ hoe.
Dù họ không phải là người thân của tôi, nhưng tình cảm mà họ dành cho tôi, chẳng khác gì một người thân trong gia đình và một người bạn tốt hết lòng vì bạn của mình.
Cô giúp việc có đôi môi anh đào tên Lê giục tôi và thằng bé.
_Hai người ăn cơm đi, sắp nguội hết cả rồi.
Giọng tôi nghèn nghẹn.
_Vâng. Cảm ơn chị.
Tôi cẩn thận gỡ xương cá cho thằng bé, sau đó yêu thương bảo nó.
_Ăn đi nhóc, cá nướng ngon lắm.
Thằng bé chu môi yêu cầu tôi.
_Chị nhất định phải nướng cá cho em ăn. Em muốn được ăn cá nướng giống như trưa hôm qua.
Tôi xoa đầu nó.
_Được rồi. Trưa mai, chị sẽ nướng cá cho em ăn.
Thằng bé cười toe toét.
_Chị biết điều thế là tốt. Nếu chị không nướng cá cho em ăn, em sẽ không nói chuyện và không chơi với chị nữa.
Tôi mỉm cười gật đầu. Đôi mắt tôi nhìn thằng bé, tràn đầy yêu thương và sủng nịnh. Tôi thích nhìn thấy nụ cười trong sáng và hồn nhiên của nó.
Hai chị giúp việc và chú quản gia, cũng rất vui khi thấy tinh thần của thằng bé rất tốt.
Thằng bé đã dần trở nên hoạt bát, và nói cười nhiều hơn.
Ăn xong, hai chị giúp việc thu dọn thức ăn, và rửa chén bát.
Tôi và thằng bé vì mệt mỏi, nên hai chị giục chúng tôi lên lầu nghỉ ngơi và đi ngủ.
Tôi đưa thằng bé về phòng của nó, sau khi đắp chăn ngang người nó, nói chuyện với nó một lúc, chờ cho đến khi thằng bé chìm dần vào giấc ngủ, tôi mới trở về căn phòng ở gần sát bên cạnh căn phòng của thằng bé.
Nằm vật xuống giường, tay trái vắt ngang trán, tay trái duỗi dài theo cơ thể, đầu tôi nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia. Đôi mắt oán hận của Đức Hải vẫn còn ám ảnh tôi. Nhắm mắt lại, tôi cố gắng xua tan đi những ý nghĩ không hay ở trong đầu, cũng cố gắng làm cho tinh thần mình trấn tĩnh lại. Tôi rất muốn quên đi nụ hôn cưỡng ép của Đức Hải, khi chúng tôi bị ngã xuống hố, cũng muốn quên đi cảm giác nghẹt thở và áp lực mà hắn gây ra cho tôi. Càng nghĩ tôi lại càng thấy hốt hoảng và lo sợ vu vơ.
Tôi mệt mỏi ngủ quên lúc nào không hay. Trong đầu tôi đang tái hiện lại từng hình ảnh, từng khoảng khắc của buổi đi chơi ngày hôm qua. Tôi rùng mình run rẩy khi tôi mơ đến hình ảnh tôi bị sấm sét đánh ở trên đầu, hình ảnh tôi ngồi co ro trên thuyền, hình ảnh tôi một mình đi kiếm củi trong bóng tối âm u ở trong rừng.
Tôi hét lên một tiếng thất thanh. Bàng hoàng kinh sợ, tôi mở bừng mắt, mồ hôi làm ướt đẫm bộ quần áo mà tôi đang mặc ở trên người.
Vuốt mặt mấy cái, tôi thở hắt ra một hơi thật dài. Thần kinh và trái tim tôi đã phải làm việc quá độ.
Phải khó nhọc lắm tôi mới nhắm mắt ngủ tiếp được. Lần này, tôi ngủ đến hơn 6 giờ tối mới dậy.
Lúc tôi bước xuống lầu, Đức Tiến và thằng bé đang ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách, hai bố con đang nói chuyện với nhau.
Thấy tôi, thằng bé vẫy tay gọi tôi.
_Chị Khánh Băng ! Ngồi xuống đây !
Lúc này Đức Tiến mới biết là tôi đã dậy, hắn mỉm cười hỏi tôi.
_Em thấy trong người thế nào, đã khá hơn rồi chứ ?
Tôi ngồi xuống bên cạnh thằng bé, miệng tôi ngượng ngịu trả lời Đức Tiến.
_Em thấy khá hơn rồi.
Thằng bé vui vẻ bảo tôi.
_Bố con em đang chờ chị dậy để cùng ăn cơm tối.
Tôi lúng túng nhìn Đức Tiến.
_Anh đâu cần phải làm thế. Nếu bố con anh đói, thì cứ ăn trước đi. Nếu chẳng may, em ngủ đến hơn 10 giờ đêm mới dậy thì làm sao ?
Thằng bé nhanh mồm trả lời thay cho Đức Tiến.
_Việc đó thì có gì khó, nếu chị không chịu dậy, em sẽ dùng chân đạp vào mông chị, hét vào tai chị, để xem lúc đó chị có chịu dậy không.
Tôi vừa đỏ mặt vì xấu hổ với Đức Tiến, vừa buồn cười vì cách nói chuyện giống như là côn đồ của thằng bé.
Tôi phồng mồm nhìn thằng bé.
_Em cứ thử làm như thế xem, lúc đó chị nhất định sẽ không buông tha cho em.
Thằ