Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329504

Bình chọn: 7.5.00/10/950 lượt.

i xổm bên cạnh chúng tôi, nó đang quan sát chúng tôi làm việc.

Ba chúng tôi mặc dù đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nhưng không lúc nào thiếu tiếng cười.

Khi được buộc được một cái bè dài hơn hai mét, và rộng hơn bốn mét, chúng tôi sung sướng reo ầm lên.

Biết rằng chưa chắc chiếc bè này có thể đưa chúng tôi ra khỏi đây, nhưng hy vọng có thể sống sót đang nhen nhóm dần lên trong lòng chúng tôi.

Tôi và Đức Hải đẩy bè làm bằng nứa xuống nước. Ba chúng tôi hồi hộp chờ xem chiếc bè có chìm xuống nước không ?

Chờ một lúc, thấy nó không bị chìm, chúng tôi lại reo ầm lên và cười toe toét với nhau.

Vì quá kích động và phấn khích, tôi đã ôm lấy cổ Đức Hải và hôn lên má hắn hai cái.

Đầu tiên Đức Hải cứng người, nhưng ngay sau đó hắn ôm chặt lấy tôi, trên khóe môi hắn nở một nụ cười khó hiểu, mắt hắn rực sáng.

Thằng bé ngơ ngác nhìn chúng tôi, nó không hiểu vì sao chúng tôi lại hôn và ôm nhau.

Trong khi chúng tôi vẫn còn đang háo hức muốn thử xem có thể trèo lên chiếc bè kia và bơi ra khỏi đây không, tiếng loa kêu tên chúng tôi vang ầm lên.

Cả ba chúng tôi im lặng lắng nghe. Chúng tôi tưởng mình đang nghe lầm.

Chỉ vài giây sau, tiếng loa lại vang lên. Lần này, rất gần với hòn đảo nhỏ mà chúng tôi đang đứng.

Tôi ngay lập tức nhấc bổng thằng bé lên, tôi kích động và cười tươi bảo nó.

_Chúng ta đã được cứu rồi.

Thằng bé cùng tôi đáp lại lời kêu gọi phát ra từ tiếng loa kia.

Chỉ ít phút sau, một chiếc thuyền máy tiến về phía ba chúng tôi đang đứng.

Điều tôi không dám tin là người đến cứu và đón chúng tôi về là Đức Tiến. Nhìn hắn đứng trên bong tàu, tay vẫy vẫy, và mỉm cười trấn an chúng tôi, tôi đã bật khóc, tôi ôm chặt lấy thằng bé vào lòng.

Đứng ở bên cạnh tôi, Đức Hải không hề cảm thấy vui vì được cứu, mà hình như hắn nuối tiếc vì đã không thể cùng tôi và thằng bé, trải qua những giây phút vui vẻ và riêng tư nữa. Khi tôi trở về, tôi là của Đức Tiến, tôi không còn là của riêng hắn nữa.

Khi con thuyền tiến lại gần bờ, Đức Tiến nhanh chóng nhảy lên bờ, hắn gọi tên chúng tôi.

Tôi và thằng bé lao vào vòng tay Đức Tiến, tôi khóc nức nở trong lòng hắn. Tôi thấy mình chẳng khác gì một con bé con đi lạc và vừa mới tìm được tổ ấm của mình.

Đức Hải im lặng không nói gì, hắn chăm chú nhìn cảnh ba người chúng tôi ôm nhau. Trong lòng hắn có một tư vị đắng chát và buồn đau.

Hắn lặng lẽ khập khiễng bước lên thuyền.

Người chủ thuyền đã trao đổi vài câu với Đức Hải, hắn nhàn nhạt trả lời, giọng hắn không có một chút tình cảm.

Tôi lúc này chỉ tràn ngập cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc khi được nhìn thấy Đức Tiến. Mới xa hắn có hơn một ngày, tôi đã nhớ hắn, đã lo sợ không còn được gặp hắn nữa. Giờ thì tôi có thể yên tâm và thả lỏng cơ thể được rồi.

Đức Tiến không ngừng hỏi tôi và thằng bé có sao không, tôi vừa khóc vừa trả lời hắn giống như một đứa trẻ.

Thằng bé tuy mới chỉ có hơn 8 tuổi, nhưng nó không khóc nức nở giống như tôi, ngược lại nó còn cao hứng kể cho Đức Tiến nghe những gì mà nó đã trải qua.

Đức Tiến đau xót nhìn cả hai chúng tôi, chỉ có trải qua một đêm mà hắn trông như đã già đi mấy tuổi. Chắc là suốt cả đêm hôm qua, hắn không ngủ được, hắn đã lái xe suốt đêm đến đây để tìm chúng tôi nên mắt hắn thâm quầng, còn đầu tóc hắn rối bù, quần áo nhàu nát, khác hắn với vẻ bề ngoài chỉn chu và đạo mạo hàng ngày.

Đức Tiến một tay bế thằng bé, một tay nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi hạnh phúc rơi lệ, trên môi tôi nở một nụ cười. Trái tim tôi đập thật nhanh, mặt tôi hơi ửng đỏ. Tuy tôi và Đức Tiến chưa nói gì với nhau, nhưng khi nhìn vào mắt hắn, tôi đã cảm nhận được chân tình của hắn dành cho tôi.

Ngồi trên thuyền, Đức Hải im lặng không nói một câu gì, mắt hắn lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Trong đầu hắn, giờ trống rỗng. Cảm giác buồn chán và mất mát đang hành hạ và dày vò thể xác hắn.

Tôi vì lo cho bàn chân bị bong gân của hắn, nên tiến lại gần chỗ hắn đang ngồi ở trên boong tàu.

_Anh cảm thấy trong người thế nào ? Còn chịu được không ? Anh yên tâm chỉ một lúc nữa thôi, khi lên bờ, tôi sẽ bảo Đức Tiến đưa anh vào bệnh viện, để kiểm tra và chụp X- quang bàn chân đau cho anh.

Đức Tiến lặng lẽ nhìn tôi, khuôn mặt hắn lạnh tanh.

_Cô không cần phải giả vờ tốt bụng với tôi. Cô nên quan tâm đến chính bản thân mình đi.

Tôi kinh ngạc nhìn Đức Hải.

Hắn giờ đã thay đổi hoàn toàn, hắn không còn dễ gần và nói chuyện vui vẻ giống như lúc chúng tôi vẫn còn ở trên đảo hoang nữa.

Nụ cười trên môi tôi trở nên cứng đơ, lòng tôi có một nỗi buồn không tên.

_Anh..anh đang giận tôi đúng không ?

Đức Hải cười nhạt.

_Tôi vì sao phải phí sức giận một con nhỏ ngu ngốc và hậu đậu như cô. Cô tự đánh giá bản thân mình hơi cao quá đấy.

Hốc mắt tôi đỏ hoe, tay tôi hết nắm rồi lại thả ra. Tôi tưởng sau chuyện chúng tôi cùng nhau trải qua sinh tử, sống chết có nhau, và vượt qua hoạn nạn, mối quan hệ giữa tôi và Đức Hải sẽ trở nên tốt đẹp và sáng sủa hơn, nhưng thật không ngờ chúng tôi vẫn đang ở vạch xuất phát.

Tôi đi giật lùi, tôi không có dũng khí đứng cạnh Đức Hải. Trông hắn đáng sợ quá ! Nhìn hắn giống như thể, tôi đã phạm ph


XtGem Forum catalog