Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329511

Bình chọn: 10.00/10/951 lượt.

y để lấy bó củi mà tôi đã kiếm lúc nãy.

Tên kia gọi tôi quay lại.

_Cô đang làm gì thế hả ? Cô muốn ngã thêm một lần nữa hay sao thế ?

Tôi nói vọng lại.

_Anh yên tâm, lần này tôi sẽ cẩn thận.

Dù Tên kia có ngăn cản tôi, tôi cũng nhất quyết chạy đi. Thằng bé, Tên kia và tôi đều lạnh, nếu không có củi để sưởi ấm, chúng tôi sẽ bị nhiễm lạnh, sau đó sẽ bị sốt rét. Tôi không muốn họ xảy ra chuyện gì. Tất cả đều là lỗi của tôi.

Vừa chạy tôi vừa xác định lại phương hướng, trong bóng đêm mọi thứ xung quanh tôi thật đáng sợ. Tiếng côn trùng kêu, tên lá cây kêu xào xạc trong gió, những hình thù quái dị mà những nhánh cây rừng tạo ra đủ để khiến cho tôi đứng tim. Nhưng hình như lúc này, nỗi lo lắng dành cho thằng bé và Tên kia đã thắng, nên tôi chạy băng đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm khi tìm thấy được đống củi mà mình đã khổ cực kiếm được lúc nãy. Tôi ôm bó củi vào lòng, rồi theo đường cũ trở về căn chòi.

Đi về được gần ngang nửa đường, tôi gặp Tên kia. Tôi hốt hoảng nhảy dựng lên, bó củi trên tay tôi rơi xuống đất.

Vừa tức giận vì bị Tên kia dọa cho một trận, vừa hốt hoảng vì Tên kia đang bị trật khớp xương lại lê lết ra đây, tôi kích động hét ầm lên.

_Anh có bị điên không hả ? Tôi đã bảo là anh ngồi đợi tôi ở căn chòi rồi còn gì ?

Tên kia kéo tôi vào lòng, Tên kia xoay tôi một vòng.

_Cô không bị làm sao chứ ? Có bị ngã hay va đập vào đâu không ?

Tôi ngơ ngác mất mấy giây mới thẩm thấu được những gì mà Tên kia đang nói. Hóa ra Tên kia vì lo lắng cho tôi nên mới cố lên bàn chân bị thương ra đây. Tôi òa khóc vì cảm động.

_Đồ ngốc ! Anh hãy lo cho mình đi. Tôi khỏe mạnh như thế này thì có việc gì.

Tên kia mỉm cười nhợt nhạt. Vì phải gắng sức quá nhiều nên Tên kia đau đớn đến nỗi kêu lên thành tiếng sau đó loạng choạng muốn ngã. Tôi vội phi thân đỡ lấy Tên kia.

Thằng bé vì không yên tâm để cho Tên kia đi một mình nên cũng đi theo. Nhìn thấy cảnh này, lòng tôi có một cảm giác ấm áp và tràn đầy tình thương giống như một gia đình. Tình cảm giữa con người chỉ được bồi đắp khi cùng nhau vượt qua mọi gian nan khó khăn và hoạn nạn.

Thằng bé cố ôm lấy bó củi, tôi dìu Tên kia quay lại căn chòi.

Về đến nơi tìm một vị trí thích hợp cho Tên kia và thằng bé ngồi, tôi mài hai hòn đá vào nhau để nhóm lửa.

Thằng bé và Tên kia nhìn tôi không rời mắt. Chắc họ lại tự hỏi tôi học kĩ năng sống hoang dã ở đâu, mà thứ gì tôi cũng biết. Nếu họ mà biết

Năm con cá đã giúp chúng tôi vượt qua cơn đói. Lúc này, tôi mới có sức khỏe và đủ tỉnh táo để tìm cách cứu cả ba ra khỏi đây.

Đứng từ trên cao, ba chúng tôi nhìn xuống hồ nước sâu và rộng ở phía dưới.

Đức Hải thở dài lên tiếng.

_Thuyền đã chìm mất rồi, chúng ta làm sao sang được bờ bên kia.

Tôi an ủi hắn.

_Anh đừng lo lắng, nhất định chúng ta sẽ tìm ra cách.

Thắng bé tuy cũng lo sợ, nhưng nó vốn là trẻ con, lại mang sẵn dòng máu phiêu lưu trong người, nó vô tư bảo chúng tôi.

_Hay là chúng ta bơi sang bờ bên kia ?

Tôi không nhịn được cười, trước giả thuyết ngô ngê của thằng bé.

Nếu tôi là dân ở đây, tôi sẽ dễ dàng xác định được phương hướng, và biết phải bơi theo hướng nào mới tìm được người cứu ba chúng tôi. Nhưng ở đây có quá nhiều đảo nhỏ, cây rừng đã che khuất mất tầm mắt. Tôi sợ trước khi tôi tìm được một ai đó, tôi đã chết vì kiệt sức. Tôi không thể đánh cược mạng sống của ba chúng tôi được. Tôi phải tính toán cho thật kĩ, và tìm ra được một cách khả quan để thoát ra khỏi đây.

Quay lại nhìn khu rừng âm u trước mặt, tôi nói lên suy nghĩ của mình.

_Chúng ta có thể tự đóng một cái bè, rồi bơi ra khỏi đây không ?

Đức Trọng và Đức Hải kinh ngạc nhìn tôi. Họ không tin vào giả thuyết hết sức hoang đường của tôi.

Mất mây giây cứng người, để thẩm thấu những lời mà tôi nói, Đức Hải mới lên tiếng hỏi tôi.

_Cô nói rằng chúng ta có thể đóng một cái bè, sau đó sẽ bơi ra khỏi đây ?

Tôi gật đầu đáp.

_Đúng, ý của tôi là thế. Anh thấy thế nào ?

Đức Hải bối rối vuốt tóc.

_Tôi..tôi không biết được. Tôi chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh này.

Nhìn khuôn mặt bất lực và mệt mỏi của hắn, tôi động viên.

_Tin tôi đi, đây là cách duy nhất cứu chúng ta ra khỏi đây. Nếu không, ba chúng ta sẽ trở thành người rừng mất.

Thằng bé mắt trở nên mơ màng, nó đang cố tưởng tượng ra hình ảnh người rừng mà tôi nói sẽ trông như thế nào ?

Tôi sắn tay áo, sau đó bắt tay vào thực thi kế hoạch của mình. Tôi không biết suy nghĩ của mình có thể trở thành hiện thực không, tôi chỉ biết nếu không làm gì vào lúc này, ba chúng tôi sẽ không thể thoát ra khỏi đây. Mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp, khi và chỉ khi chúng tôi làm được một điều gì đó, để thay đổi vận mệnh không may của chính mình.

Mặc dù không tin tưởng lắm vào kế hoạch của tôi, nhưng Đức Hải và Đức Trọng vẫn giúp tôi.

Việc đầu tiên mà chúng tôi làm, là đi kiếm những cây gỗ to. Dây leo ở trong rừng rất nhiều, nên chúng tôi không lo lắng là không kiếm được dây để buộc mấy khúc gỗ thành một cái bè.

Mất gần bốn tiếng, chúng tôi mới kiếm được một bó tre nứa khô to.

Trong khi tôi và Đức Hải dùng dây thừng để nối các cây nứa khô lại với nhau, thằng bé ngồ


Teya Salat