Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329771

Bình chọn: 9.5.00/10/977 lượt.

n mặt Tên kia lại phẳng lặng, bên trong Tên kia đang nổi giông bão và đang muốn nhấn chìm một cô gái ngây thơ và dại khờ là tôi đây.

Tên kia một tay ôm lấy eo tôi, một tay chống xuống đất. Không hiểu Tên kia lấy sức mạnh ở đâu ra mà có thể nâng người tôi ra khỏi cái hố. Tôi cố gắng bám vào mấy cái cây mọc cạnh hố để không bị ngã xuống hố thêm một lần nữa.

Tôi mặc dù vẫn còn không bàng hoàng chưa tỉnh vì nụ hôn lúc nãy của Tên kia, nhưng giờ không phải là lúc tôi nghĩ về điều đó. Thằng bé đang chờ tôi và Tên kia quay lại. Tôi sợ giờ này chắc thằng bé đang lo sợ và đang khóc thét.

Tôi chìa tay ra, tôi giục Tên kia.

_Mau nắm lấy tay tôi, để tôi kéo anh lên.

_Cô có chắc là mình làm được không ? Tôi rất nặng.

Nhìn vóc dáng lờ mờ của Tên kia ở dưới hố, tôi thấy tên kia nói đúng. Nếu Tên kia không phải vì cứu tôi, chân của Tên kia không bị đau, Tên kia đã có thể tự mình trèo ra khỏi cái hố rồi.

Nước mắt trên má tôi lăn dài. Dù Tên kia đã từng đối xử quá đáng và tồi tệ với tôi, nhưng ơn cứu mạng của Tên kia, tôi vẫn mãi không quên.

Tôi ngó quanh quất xung quanh, tôi đang cố tìm cách để cứu Tên kia.

Buộc một sợi dây leo khá rắn chắc quanh eo, sau đó tôi lại chìa tay xuống phía dưới hố.

_Anh mau nắm lấy tay tôi đi, tôi đã buộc dây leo vào người rồi.

Tên cười nheo mắt nhìn tôi, chắc Tên kia không nghĩ là tôi lại thông minh và sáng dạ như thế.

Nhờ sự dẻo dai của sợ dây dây leo, và nhờ tinh thần cố gắng kéo Tên kia lên khỏi miệng hố bằng được của tôi, cuối cùng sau một hồi vật lộn, tôi cũng lôi được Tên kia lên.

Tôi nằm thở hổn hển bên cạnh Tên kia. Lúc này, tôi rất muốn cười. Tôi không thể tin được, có một ngày tôi phải trải qua những cảm giác rùng rợn có, hồi hộp có, mà phấn khích cũng có. Chỉ trong vòng có một ngày, tôi đã được nếm trải hết mùi vị của thế gian.

Tên kia nắm lấy tay tôi. Tôi rùng mình, tôi không muốn Tên kia cư xử với tôi giống như tôi và Tên kia đã thân thiết và quen biết nhau từ lâu.

Tôi cố gắng nhỏm dậy. Tôi sợ nếu còn tiếp tục ở một mình với Tên kia trong hoàn cảnh không có một bóng người và âm u thế này, tôi sẽ không lường trước được hậu quả mà Tên kia sẽ gây ra cho tôi.

Tôi vừa mới ngồi nhỏm dậy, Tên kia lập tức kéo tôi ngã đè lên người Tên kia, hai tay Tên kia ôm siết lấy ngang người tôi.

Tôi vừa sợ hãi, vừa tức giận bảo Tên kia.

_Anh mau buông tôi ra ! Thằng bé đang chờ chúng ta !

Nghe tôi nhắc đến thằng bé, vòng tay Tên kia từ từ nới lỏng rồi buông hẳn tôi ra.

Tôi vội chống tay xuống đất, rồi đứng luôn dậy.

Tôi bỏ đi trước, còn Tên kia vẫn nằm im trên đất lạnh. Đang đi, tôi siết chặt tay, tôi không thể nhẫn tâm bỏ mặc Tên kia ở đây.

Tôi lững thững quay lại, cúi xuống, tôi thở hắt ra một hơi, rồi chìa tay ra.

_Anh nắm lấy tay tôi, tôi sẽ dìu anh về căn chòi mà thằng bé đang đợi hai chúng ta.

Hắn nằm thẳng trên đất, một tay duỗi dài theo thân thể, một tay vắt ngang trán.

_Tôi tưởng là cô đã đi rồi ?

Tôi nắm lấy tay hắn, tôi cố gắng lôi hắn ngồi dậy.

_Tôi xin anh đừng đùa nữa có được không? Thằng bé chắc là đang khóc thét vì không thấy chúng ta về. Dù anh có giận tôi, anh cũng làm ơn nghĩ cho thằng bé môt chút.

Giọng tôi lúc này đã nghẹn ngào muốn khóc. Tôi vừa thương tâm, vừa thấy bất lực và mệt mỏi. Vì tôi, Tên kia bị gãy xương cổ chân, vì sự vắng mặt của tôi và Tên kia, thằng bé đang hốt hoảng và đang khóc thét. Tôi là người ở giữa, tôi không biết nên bỏ bên nào, và nên quan tâm bên nào trước.

Sau khi nghe tôi nói một hồi, thấy tôi khóc thương tâm, Tên kia mới chịu ngồi dậy. Tôi khoác tay tên kia vào vai mình, tôi cố gắng dìu Tên kia bước đi xuyên qua cây rừng rậm rạp, đi qua những mô đất trơn trượt để trở về căn chòi mà tôi đã dựng lên lúc nãy.

Từ xa tôi nghe tiếng gào khóc của thằng bé, nó đang réo gọi tên của tôi và Tên kia. Tôi bật khóc, nước mắt trên má tôi thi nhau rơi.

Tay tên kia run run chạm vào má tôi, Tên kia gượng gạo trấn an tôi.

_Cô đừng khóc nữa. Chẳng phải thằng bé vẫn không sao là gì ? Nó còn gào khóc gọi tên hai chúng ta chứng tỏ nó không có việc gì.

Tôi vụng về lau đi hai giọt nước mắt trên má, tôi ngây ngốc gật đầu nói “ừ”, rồi tiếp tục dìu Tên kia bước đi.

Lúc gần đến nơi, tôi lên tiếng trả lời thằng bé. Nghe thấy tiếng của tôi, thằng bé vừa khóc vừa chạy ra đón chúng tôi. Nó nổi giận đấm đá lên người tôi, miệng nó luôn mồm rủa “bà cô điên” và “bà đi chết đi”. Tên kia vội ôm lấy thằng bé, vì bất ngờ Tên kia gần như ngã nhào xuống đất, miệng kêu “á” một tiếng.

Thằng bé bây giờ mới để ý đến tình trạng thê thảm của chúng tôi. Nhìn chú nó đang nhăn mặt nhíu mày, môi mím chặt, ngồi bệt xuống đất, tay liên tục nắn chân; Thằng bè ngừng hành động côn đồ của mình lại.

Nó nhào xuống hỏi Tên kia, mặt nó mếu máo.

_Chú không sao chứ ? Chân của bị làm sao thế ? Chú có bị thương ở đâu không ?

Tên kia cố nén nỗi đau, tay Tên kia xoa đầu thằng bé, miệng nói lời trấn an.

_Chú không sao. Chú chỉ bị trật khớp xương thôi.

Tôi không dám nhìn vào mắt Tên kia. Tôi sợ ánh mắt mệt mỏi và cô đơn của Tên kia. Tôi quay người chạy đi, tôi muốn quay lại chỗ lúc nã


Lamborghini Huracán LP 610-4 t