hông còn muốn đối đầu với tôi nữa ?
Tên kia nhấc thằng bé ngồi bên cạnh mình, còn tôi ngồi ở ghế sau. Lúc tôi rời khỏi, hai chị giúp việc có ra cổng tiễn tôi. Tôi rất cảm động và vui mừng vì có thể tạo dựng được một mối quan hệ thân ái với hai chị. Tôi thích có nhiều bạn hơn là có nhiều kẻ thù. Có nhiều bạn sẽ mang lại nhiều niềm vui và tiếng cười. Ngược lại, có nhiều kẻ thù, chỉ khiến tôi sống trong âu lo và sợ hãi. Tôi không muốn sống một cuộc đời giống như địa ngục ấy một chút nào.
Chiếc xe tiến về phía Đông Nam, Tên kia lái xe không nhanh lắm nên tôi và thằng bé có thể an tâm dựa người ra sau ghế và ngắm cảnh hai bên đường. Lúc đầu thằng bé thích ngồi với Tên kia nhưng chỉ được một lúc sau, thằng bé đòi ngồi cùng với tôi. Tên kia đành phải dừng xe lại ở bên vệ đường, để cho thằng bé chuyển xuống ghế sau.
Tôi rất vui sướng vì không phải ngồi một mình, chỉ cần có thằng bé ngồi ở bên cạnh, tôi và nó có thể tám chuyện với nhau, có thể cùng chia sẻ những giây phút thư giãn khi đi đường, và cùng nhau bình phẩm về cảnh đẹp mà chúng tôi nhìn thấy.
Tôi và thằng bé hăng say nói chuyện và cười đùa với nhau. Tôi che miệng cười khúc khích khi thằng bé ví mấy cái quán treo đèn lồng ở bên đường là một cái quán đèn lồng đỏ trong phim kiếm hiệp mà nó đã từng xem, còn tôi lại ví nó với một căn nhà ma. Hai chúng tôi không hai chịu ai, cuối cùng thằng bé quay lên tìm kiếm đồng minh.
_Chú Đức Hải ! Theo chú cái quán đèn lồng đỏ lúc nãy là quán trong bộ phim kiếm hiệp hay đó chỉ là một cái quán dùng để đóng phim kinh dị ?
Tên kia chắc không ngờ tự dưng mình bị lôi vào cuộc nên lúc đầu hơi lúng túng, mấy giây sau Tên kia mới cười nhẹ đáp.
_Chú không biết. Chú chưa từng nhìn thấy cái quán ấy được phim trường thuê để dựng cảnh quay, nên không thể trả lời cháu chính xác được.
Thằng bé giận dỗi.
_Chú bênh chị Băng chứ gì ?
Tôi vội lên tiếng gỡ rối cho Tên kia.
_Ai bảo em là chú ấy bênh chị. Chú ấy chị đang nói sự thật thôi.
Thằng bè “xì”một tiếng, miệng nó cong lên.
_Ai chẳng biết hai người vào hùa ăn hiếp em.
Tên kia nghe tôi nói, hình như Tên kia đang suy nghĩ đến vấn đề gì đó nên Tên kia vô tình quay xuống nhìn tôi.
Bắt gặp ánh mắt của Tên kia, tôi thấy khó thở, tôi bối rối không dám nhìn Tên kia lâu. Tôi không ngừng cầu nguyện, còn chân tôi muốn nhanh chóng nhảy xuống xe, sau đó bắt một chiếc xe tắc xi hay xe buýt để về nhà. Tôi không muốn đi cùng Tên kia một chút nào.
Xe càng lúc càng đi xa, con đường dần trở nên vắng vẻ và thưa thớt nhà cửa. Tôi đoán Tên kia chắc là muốn đưa tôi và thằng bé về vùng nông thôn.
Nhìn hai bên đường tôi thấy những đồng ruộng bao la, những cánh đồng lúa xanh non, những ruộng trồng thanh long, trồng chuối và xoài. Kể từ khi tôi lên thành phố sống, đã lâu rồi tôi không được nhìn thấy những cánh đồng trồng hoa màu và cây ăn trái, nay có thể nhìn thấy hình ảnh thân quen của mình ở một đất nước xa lạ, trong lòng tôi có một cảm giác bồi hồi và xúc động, tôi bịt chặt miệng, mắt tôi đỏ hoe.
Thằng bé thích thú bấu hai tay ra thành xe, miệng nó reo lên, nó chỉ cho tôi xem.
_Chị nhìn kìa ! Kia là cánh đồng lúa ! Đẹp quá ! Rộng quá !
Tôi không nhịn được cười. Đúng là công tử của nhà họ Trương. Chắc thằng bé không mấy khi được đi ra ngoài nên nó mới reo lên thích thú khi nhìn thấy những thứ mà nó chỉ được trông thấy ở trên sách vở.
Đến cánh đồng trồng thanh long, mắt thằng bé mở to, chiếc miệng nhỏ xinh có đôi môi mỏng màu hồng nhạt của nó há to, nó kích động hét ầm lên.
_Quả thanh long ! Quả thanh long kìa, chị Băng ! Em muốn xuống hái !
Nó liền đập tay vào ghế xe phía trước của Tên kia.
_Chú cho cháu xuống ! Cháu muốn xuống cánh đồng trồng thanh long chơi, cháu muốn hái vài quả để ăn.
Tôi ôm bụng cười bò, tôi cười ngặt ngẽo. Thằng bé thú vị thật. Nó tưởng cánh đồng trồng thanh long kia là của gia đình nhà họ Trương hay sao, mà nó nói là nó muốn hái một cách tự nhiên như không cần biết ai là chủ nhân của cánh đồng đó ?
Tên kia chắc cũng bị mấy lời nói ngây thơ không hiểu chuyện của thằng khiến cho phì cười, Tên kia cố nén cười bảo thằng bé.
_Cháu đừng quậy phá nữa. Thanh long mùa này vẫn còn non, cháu không nên hái bây giờ. Hai nữa ruộng thanh long kia không phải do chúng ta trồng, làm sao chúng ta có thể xuống hái của người ta được. Làm thế không phải là ăn trộm của người ta sao ?
Thằng bé tiu nghỉu.
_Nhưng mà cháu rất thích ăn thanh long, rất thích có một cánh đồng để trồng lúa hay trồng cây ăn quả.
Tôi xoa đầu thằng bé, tôi tặng cho nó một nụ cười động viên và khích lệ.
_Nếu cháu đã thích nông nghiệp như thế, mai sau thi vào trường đại học nào đó có liên quan đến cây trồng. Chị nghĩ lúc đó em sẽ thỏa nguyện được ước mơ của mình.
Tên kia lập tức quay xuống nhìn tôi, ánh mắt Tên kia nhìn tôi đầy tức giận và bực mình.
_Cô có biết mình nói gì không hả ? Nhà họ Trương làm sao có thể để thằng cháu đích tôn đi học khuyến nông được.
Tôi vênh mặt lên cãi nhau với Tên kia.
_Anh cáu giận làm gì ? Tôi chỉ gợi ý hướng đi cho thằng bé thôi. Nếu mai sau nó không muốn theo nghề này nữa,