ng bé, ánh mắt Tên kia nhìn thằng bé đầy sủng nịnh và thương yêu.
_Ừ, cháu có muốn đi câu cá với chú không ?
Thằng bé trả lời trong vòng chưa đầy năm giây.
_Có ạ !
Nhìn ánh mắt của Tên kia dành cho thằng bé, tôi tin tưởng tình thương mà Tên kia dành cho thằng bé là thật. Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn cho rằng một người có tấm lòng yêu trẻ con, người đó tuyệt đối không phải là người xấu. Nay gặp phải một người giống như Tên kia, tôi không biết nên liệt Tên kia vào hạng người nào. Chẳng lẽ nên cho Tên kia vào hạng người không xấu, mà cũng không tốt. Có lẽ đây là câu trả lời đúng nhất và hay nhất.
_Cô còn ngồi ở đấy làm gì, còn không mau ngồi dậy và đi chuẩn bị đi ?
Tôi ngạc nhiên hết nhìn khuôn mặt háo hức và vui sướng của thằng bé, lại nhìn đến khuôn mặt nghiêm lạnh của Tên kia. Dùng ngón trỏ, tôi chỉ vào mặt mình.
_Chuẩn bị ? Ý anh nói rằng trong chuyến đi câu cá này, tôi cũng phải tham gia ?
Tên kia lạnh lẽo nhìn tôi, ánh mắt Tên kia giờ là hai ngọn đuốc bốc cao.
_Thế nào, cô không muốn đi cùng tôi và thằng bé sao ? Tôi tưởng cô từng hứa là cô sẽ cho thằng bé đi câu cá dã ngoại cùng với cô ?
_Đúng là tôi có hứa với thằng bé như thế, nhưng mà chuyện đó và việc này đâu có giống nhau. Thằng bé đi câu cá cùng với anh là được rồi, đâu cần phải có tôi đi cùng.
Tên kia nắm lấy cánh tay phải của tôi, sau đó Tên kia thô lỗ lôi tôi đứng lên.
_Tôi hết chịu nổi cô rồi. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Tôi đã giúp cô thực hiện lời hứa với thằng bé, cô không cảm ơn tôi được một câu thì thôi. Cô còn lắm mồm cãi bướng nữa. Cô có muốn tôi đánh cô không ?
Tôi khiếp đảm nhìn Tên kia. Tên này đúng là hung dữ hơn cả dân giang hồ. Sao hơi một tí là Tên kia có thể dùng võ lực với tôi ? Dù có không ưa gì tôi, Tên kia cũng đâu cần phải làm thế ?
Thằng bé thấy hai chúng tôi cãi nhau nảy lửa, nó sợ vì mối quan hệ bất hòa giữa hai chúng tôi sẽ cướp mất đi cơ hội được đi câu cá của nó, nên nó vội nắm lấy bàn tay trái của tôi, mắt nó nhìn tôi đầy hy vọng và chờ mong.
_Chị đồng ý đi câu cá với em, chị nhé ? Lâu rồi em không được đi ra ngoài, nên lần này em rất muốn đi. Chị làm ơn đừng từ chối, em xin chị đó.
Hu hu hu ! Tôi rất muốn gào thét ! Tôi không muốn đi ! Tôi không thể đi cùng với một tên đáng sợ và hay đánh người như Tên kia ! Tôi sợ khi đi cùng với Tên kia đến một nơi vắng bóng người, Tên kia vì tức giận tôi, Tên kia giết người diệt khẩu thì sao ?
Tôi định mở miệng nói câu “không đi”, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt buồn thiu của thằng bé, tôi lại không thể cất nổi nên lời. Từng làm trẻ con nên tôi hiểu cảm giác bị nhốt suốt ngày ở nhà, và không có ai chơi cùng là gì ?
Không thể chối từ, nên tôi đành gật đầu nói “có”. Tôi vừa mới dứt lời, thằng bé nhảy cẩng lên sung sướng, nó chạy lung tung khắp phòng, miệng reo hò giống như thể nó vừa mới ghi bàn vào lưới.
Trên môi Tên kia nhếch lên một nụ cười có thể làm đông cứng tất cả nước trên thế gian, đôi mắt u tối của Tên kia nhìn thẳng vào mắt tôi.
Khi bắt gặp ánh mắt của Tên kia, từng tế bào trong tôi đều bị tê liệt, tôi thấy chân mình muốn khụy xuống sàn nhà, còn não bộ của tôi không ngừng vang lên những tiếng cảnh cáo là “đừng đi ! đừng đi !”. Cứ thế từng câu “đừng đi !” cứ kéo dài vô tận. Tôi đồng ý đi câu cá cùng thằng bé và Tên kia, tôi lại nghĩ mình giống như dũng Kinh Kha, giống người “một đi không bao giờ trở lại”. Liệu tôi có chết thật không, hay là tôi chỉ đang tưởng tượng ra, và đang tự hù dọa chính mình ?
Vì đi câu cá kết hợp với đi dã ngoại, nên tôi không muốn mặc quần jean màu trắng, tôi không muốn chiếc quần jean đắt tiền bị nhuốm màu của đất hay cây cỏ.
Đi về phòng mình, tôi mở tủ quần áo. Tôi đắn đo không biết nên chọn bộ quần áo nào cho phù hợp. Tính tôi ưa chạy nhảy, và quậy phá, nay được đi ra ngoài, tôi sợ mình sẽ giống như một chú chim non mới được xổ lồng. Đã có thể tự do sải cánh bay, tôi đâu có ngu mà ngồi im một chỗ.
Lựa chọn mãi, cuối cùng tôi cũng lấy được một bộ đồ phù hợp. Cầm một chiếc quần jean màu xanh dương co giãn dài đến ngang bắp chân và một chiếc áo pull tay dài, tôi đi vào phòng tắm để thay đồ .
Sau khi thay quần áo xong, tôi nghĩ đã đi ra ngoài trời nhất định sẽ rất nắng, nên tôi lục trong tủ lấy một đôi xăng đan đế thấp màu xanh có quai đeo, và một chiếc mũ vải vành rộng màu trắng, có điểm những đốm nhỏ màu đen, và có thắt nơ.
Soi mình trong gương, tôi hài lòng mỉm cười. Tôi lúc này trông rất thanh thoát và tự nhiên, tôi giống như một cô gái mang vẻ đẹp của thiên nhiên và cây cỏ.
Mở cửa phòng, tôi bước ra ngoài.
Thằng bé và Tên kia đang chờ tôi dưới phòng khách.
Hình như đi đâu hay làm gì, phụ nữ cũng chậm hơn đàn ông. Tôi mặc dù không phải là một cô gái ưa chưng diện, và ăn mặc điệu đà, nhưng không hiểu tại sao lần nào, họ cũng phải chờ tôi.
Sự xuất hiên của tôi khiến Tên kia và thằng bé chú ý.
Thằng bé rất vui vì thấy tôi. Chắc cu cậu, vừa ngồi đợi vừa nôn nóng lo sợ không biết tôi có thay đổi quyết định của mình hay không. Nay đã thấy tôi xuống lầu, thằng bé có thể thở phào cười nhẹ nhõm được rồi.
Tên kia đứng