bé đi được, nên giờ đây nó mới không tin tưởng tôi.
Tôi dơ ngón tay út lên, tôi nháy mắt với nó.
_Được thôi ! Nếu em không tin tưởng chị, hai chúng ta sẽ móc ngoéo tay với nhau.
Thằng bé cười toe vì hành động trẻ con của tôi. Nó liền dơ ngay ngón út ở bàn tay phải của nó, sau đó ngón út của nó móc ngoéo vào ngón út của tôi.
Hình ảnh ngón tay út nhỏ xíu của nó móc ngoéo vào ngón tay út thon dài và mảnh khảnh của tôi trông thật ngộ nghĩnh và dễ thương.
_Chị đã móc ngoéo tay làm tin với em rồi. Chắc giờ em không còn nghi ngờ chị nữa ?
Đứng dựa lưng vào cửa, chân phải đứng thẳng, mũi chân trái chạm đất, hai tay đút vào túi quần kaki màu cam vàng nhạt, Tên kia cười nhạt.
_Không ngờ, ngay cả một đứa trẻ con mà cô cũng không tha. Cô định lừa gạt tình cảm của thằng bé đúng không ? Tôi nghĩ một người như cô làm sao có thể thực hiện được lời hứa của mình, cô chỉ đang đóng kịch mà thôi.
Tôi giật mình nhìn Tên kia. Tôi không biết Tên kia đã đứng ở đó từ lúc nào, nhưng có vẻ Tên kia đã đứng ở đó từ lâu rồi, nên Tên kia mới nghe không xót một câu, một từ nào của tôi.
Tôi đoán chắc Tên kia căm ghét tôi lắm, nên lần nào gặp tôi, Tên kia cũng dùng miệng lưỡi sắc nhọn để hạ nhục và làm khó tôi.
Tôi thở dài chán nản. Tôi không muốn cãi nhau, hay gây chiến với Tên kia. Tôi đã được nếm mùi miệng lưỡi của Tên kia rồi, nên không dại gì mà đấu võ mồm với Tên kia nữa. Nếu chẳng may Tên kia bất chợt nổi điên lên ở đây, Tên kia xông lên đánh tôi thì sao. Hắn đã đi làm rồi, ở nhà chỉ toàn phụ nữ. Tuy có thằng bé và chú quản gia là đàn ông, nhưng một người còn quá nhỏ, người kia đã già yếu, họ làm sao bảo vệ được tôi. Tôi nên tự lo cho bản thân mình đi thì hơn.
Thái độ thờ ơ và không thèm chấp của tôi đã chọc giận Tên kia.
_Cô bị điếc hay sao thế hả ? Tôi đang nói chuyện với cô, mà cô lại không bảo thế nào là sao ? Có phải cô khinh thường tôi, nên coi tôi là không khí đúng không ?
Tôi muốn hét ầm lên. Trên đời này có tên nào lại không biết điều như tên này không ? Lẽ ra khi gặp được một người không so đo tính đoán thiệt hơn với mình như tôi, Tên kia phải mừng và tự suy xét lại hành động của bản thân mới đúng. Đằng này, Tên kia lại lấy oán trả ơn, lấy lòng dạ tiểu nhân để so đo tính toán với một người quân tử như tôi đây là sao ? Có phải tên này được nuông chiều và bao bọc kĩ quá, nên đâm sinh ra hư rồi không ?
Tôi trừng mắt nhìn tên kia, mặt tôi thể hiện sự chán ghét và bực bội. Tôi và tên kia là hai thái cực đối chọi nhau đến nảy lửa và kịch liệt. Mối quan hệ giữa tôi và Tên kia giống như nước và lửa.
Tên kia rời khỏi chỗ đứng. Tên kia tiến dần về phía chiếc giường mà tôi và thằng bé đang ngồi.
Vì quá hãi, tôi liền ôm chặt lấy thằng bé, mắt tôi đề phòng nhìn Tên kia.
Tên kia dừng trước mặt tôi và thằng bé.
_Bây giờ thì cô có thể mở miệng nói chuyện với tôi được rồi chứ ?
Tôi lắp bắp bảo Tên kia.
_Tôi không có gì cần nói với anh cả.
_Không có gì. Lúc nãy ánh mắt của cô như chuẩn bị băm vằm tôi ra hàng trăm mảnh kia mà. Sao tự dưng giờ cô lại giống như một con rùa rụt cổ thế ?
Không cần Tên kia phải châm chọc tôi, tôi cũng biết mình là một cô gái nhát gan. Dù lá gan của tôi không đến nỗi giống như thỏ đế, nhưng không thể so sánh được với lá gan của cóc tía. Tôi chỉ là một con chuột nhắt mượn oai hùm mà thôi. Có đôi khi tôi tức giận, quả bóng trong tôi sẽ phồng to, nhưng chị cần dọa tôi một chút, tôi sẽ bị xì hơi giống như bị kim châm.
Tên kia rút tay ra khỏi túi quần, tay Tên kia vươn ra.
Tôi co rúm lại, mắt tôi nhắm chặt, tôi náu sau lưng của thằng bé, người tôi không ngừng run rẩy. Tôi nghĩ Tên kia chuẩn bị đánh tôi.
Tên kia chạm nhẹ vào tóc tôi, ánh mắt Tên kia nhìn tôi lúc này rất kì lạ. Tuy vẫn còn tức giận, nhưng trong ánh mắt vẫn còn hàm chứa một thứ gì đó mà tôi không đoán ra được.
_Mái tóc uốn xoăn này rất với khuôn mặt búp bê của cô.
Tôi mở to mắt nhìn Tên kia. Tôi kinh ngạc không dám tin. Tôi tưởng Tên kia dơ tay lên là muốn đánh mình, không ngờ Tên kia chỉ chạm nhẹ vào tóc tôi, sau đó bình phẩm về diện mạo của tôi.
Tôi tự hỏi phải chăng tôi đã nghĩ oan cho Tên kia ?
Khi bắt gặp ánh mắt to tròn và ngơ ngác của tôi, Tên kia hơi bối rối. Để che dấu cử chỉ ngượng ngịu và không được tự nhiên của mình, Tên kia “hừ” lạnh bảo tôi.
_Cô nhìn gì mà gì. Tôi lạ lắm hay sao mà cô dùng ánh mắt như một con nai con để nhìn tôi ?
Tôi căm tức nhìn Tên kia. Nếu lúc nãy, tôi còn hối hận vì đã nghĩ xấu về Tên kia, thì lúc này, tôi lại rủa Tên kia là “đồ xấu xa” và “đồ độc ác”. Tên kia ngoài ăn nói châm chọc với tôi và bắt nạt tôi, Tên kia còn có thể làm được gì khác nữa không ? Tôi dám chắc Tên kia là một kiểu đàn ông độc nhất vô nhị, là một người có tính cách hung dữ của đầu gấu, và có miệng lưỡi độc hơn cả đàn bà.
_Tôi nghe nói cô và thằng bé có ý định đi câu cá ?
Thằng bé từ nãy đến giờ đều ngồi im nghe và nhìn chúng tôi diễn kịch, giờ nghe Tên kia nhắc đến chủ đề mà nó yêu thích và quan tâm, nó liền nắm ngay lấy tay của Tên kia, miệng nó reo lên.
_Chúng ta đi ngay bây giờ hả chú ?
Tên kia đặt tay lên đầu thằ
